Chương 9: Phiên Trọng Tài Và Chữ Ký Run Rẩy

Phòng xử của VIAC không giống phim.

Không có búa gõ liên tục. Không có ai hét “phản đối” rồi được khán giả vỗ tay. Chỉ có bàn dài, nước lọc, máy ghi âm, tập hồ sơ dày và những gương mặt hiểu rằng mỗi câu nói sai có thể trị giá vài chục tỷ đồng.

Vô Song Trà ngồi một bên: Hùng, Khánh Chi, bốn luật sư.

Bên còn lại là đại diện nhà nhập khẩu, luật sư thương mại, Cát Tường với tư cách chuyên gia thẩm định, và tôi với tư cách nhân chứng kỹ thuật liên quan nguồn gốc vùng trà.

Luật sư của Hùng mở đầu rất sạch.

Sạch như dao mổ.

Họ không phủ nhận có nghi vấn. Họ gọi đó là “sự khác biệt kỹ thuật chưa được xác minh đầy đủ”. Họ không nói tôi nói dối. Họ nói tôi “có lợi ích cá nhân đối nghịch”. Họ không nói chứng thư GreenCert chắc chắn thật. Họ nói “bên bán có quyền dựa vào chứng thư do nhà cung cấp dịch vụ cung ứng”.

Nếu chỉ nghe họ nói, Vô Song Trà là nạn nhân của sự hiểu lầm.

Đến lượt Cát Tường.

Cô không công kích.

Cô dựng lại chuỗi sự kiện bằng từng mốc thời gian:

Ngày mười bốn: Vô Song nộp hồ sơ chứng nhận hữu cơ.

Ngày mười sáu: kho ủ men mở lúc nửa đêm, độ ẩm tăng bất thường.

Ngày mười bảy: bao trà được khâu lại bằng chỉ không đúng quy chuẩn vùng.

Ngày mười tám: container đóng hàng.

Ngày mười chín: mã truy xuất trên chứng thư GreenCert mới được tạo.

Ngày hai mươi: lô hàng xin thông quan.

Không cần mắng ai gian.

Lịch thời gian tự biết mắng.

Luật sư của Hùng cố chen vào:

“Log kho ủ men không chứng minh có hóa chất.”

Cát Tường đáp:

“Đúng. Vì vậy chúng tôi không dùng log để chứng minh hóa chất. Chúng tôi dùng HPLC/MS để chứng minh hóa chất, dùng log để chứng minh thời điểm can thiệp bất thường, và dùng mẫu bao bì để chứng minh lô hàng đã bị xử lý sau khi thu mua.”

Một trọng tài viên ghi chú rất lâu.

Hùng bắt đầu uống nước liên tục.

Rồi tôi được hỏi.

“Anh Nguyễn Hoàng Tuấn, anh có thể giải thích vì sao cơ sở dữ liệu HPLC của anh đáng tin không?”

Tôi đứng dậy.

Tay tôi còn đau, nhưng không run.

“Vì nó không được tạo ra để kiện Vô Song Trà. Nó được tạo ra để bảo vệ vùng trà của chúng tôi trong mười hai năm. Trước khi Vô Song Trà xuất hiện, trước khi tôi ly hôn, trước khi tôi biết có ngày mình sẽ đứng ở đây.”

Tôi mở chiếc hộp gỗ.

Bên trong không phải trà.

Là chiếc thẻ giấy dầu lão Phủ đưa, sổ tay của cha tôi và một nắm lá chè thật đã được niêm phong.

“Tôi không yêu cầu hội đồng tin vào lời tôi nói về ‘bản sắc’ hay ‘linh hồn’. Tôi chỉ xin hội đồng nhìn vào sự nhất quán. Trà thật có lịch sử. Trà giả chỉ có hồ sơ đẹp.”

Khánh Chi cúi đầu.

Hùng liếc cô ta, ánh mắt như dao.

Đúng lúc đó, luật sư bên nhập khẩu đưa thêm một tài liệu.

“Chúng tôi vừa nhận được xác nhận chính thức từ GreenCert Europe. Chứng thư do Vô Song Trà cung cấp không tồn tại trong hệ thống của họ.”

Phòng xử im phăng phắc.

Hùng đứng bật dậy.

“Không thể nào!”

Câu đó là lỗi đầu tiên của hắn.

Nếu hắn vô tội, hắn nên nói: “Chúng tôi cần kiểm tra với đơn vị tư vấn.”

Nhưng hắn nói “không thể nào”.

Như một người biết trước nó phải tồn tại.

Trọng tài viên nhìn hắn.

“Ông Hùng, ông có muốn giải trình về nguồn gốc chứng thư không?”

Hùng quay sang Khánh Chi.

“Cô phụ trách hồ sơ đối ngoại.”

Khánh Chi ngẩng lên.

Mặt cô ta trắng bệch.

“Anh nói gì?”

Hùng lạnh giọng:

“Cô là người liên hệ đơn vị tư vấn chứng nhận. Nếu có sai sót, cô phải chịu trách nhiệm nội bộ.”

Tôi nhìn Khánh Chi.

Trong ba năm hôn nhân, tôi từng thấy cô ta khóc, cười, giận, mệt. Nhưng chưa bao giờ thấy cô ta vỡ ra như lúc đó.

Cô ta lấy trong túi ra điện thoại.

“Hùng, chính anh bảo em dùng bản chứng thư đó để kịp lịch xuất hàng.”

Luật sư của Hùng lập tức đặt tay lên bàn.

“Cô Chi, đề nghị cô thận trọng.”

Khánh Chi cười.

Một nụ cười rách.

“Em thận trọng đủ lâu rồi.”

Cô ta mở một đoạn ghi âm.

Giọng Hùng vang lên qua loa điện thoại, nhỏ nhưng rõ:

“Cứ làm chứng thư trước. Trà trộn thì trộn, miễn thông quan. Mấy thằng châu Âu chỉ nhìn giấy. Còn thằng Tuấn, để tao xử.”

Không ai nói gì.

Cát Tường nhìn tôi.

Tôi nhìn xuống chiếc chảo sắt sứt mép đặt bên chân.

Cha tôi ơi.

Con nghe thấy rồi.

Hội đồng trọng tài tạm ngừng để xác minh đoạn ghi âm, nhưng kết quả thương mại gần như đã định. Bên nhập khẩu tuyên bố hủy hợp đồng theo điều khoản gian lận nguồn gốc và yêu cầu bồi thường. Hồ sơ chứng thư giả, dữ liệu HPLC/MS và log kho được chuyển cho cơ quan chức năng theo thủ tục.

Khi rời phòng xử, Hùng đi ngang qua tôi.

Hắn không còn vẻ kiêu ngạo.

Chỉ còn thù.

“Mày hài lòng chưa?”

Tôi nhìn hắn.

“Chưa.”

Hắn khựng lại.

“Tao chưa nghe mày xin lỗi vùng trà của cha tao.”

Hùng cười khẩy, nhưng môi hắn run.

Phía cuối hành lang, hai người mặc thường phục bước tới, xuất trình giấy mời làm việc khẩn liên quan hồ sơ nghi vấn làm giả tài liệu và gian lận thương mại.

Không có cảnh còng tay ồn ào.

Không có tiếng hét.

Chỉ có chữ ký của Trịnh Vĩnh Hùng trên biên bản làm việc.

Lần đầu tiên, chữ ký ấy run.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...