Chương 6: Nhiếp chính vương cầu viện
Hương trầm còn vương trong đại yến, bóng dáng Nhiếp chính vương đứng giữa màn mây nhạt như một vết bạo chạm lên tấm lụa của triều đình. Hắn đến không phải với tấm thái độ sáng giá của một bậc quyền thần, mà là hình ảnh của người thiếu lương thực, áo khoác xơ xác và đôi mắt cầu cứu. Vân Khanh đặt chiếc phong thư hưu thư lên bàn, lát vàng in tên bà chủ Hạ gia; bà khoát tay, không cần đến lời van vỉ: "Cầm lấy lương, giá gấp ba. Và tôi sẽ kiểm tra toàn bộ kho quân của vương phủ."
Sự im lặng kéo dài trong phòng nhận thư, từng người bệ vệ như bị đóng băng. Một viên quan đại diện tháo giọng: "Giá ba lần? Thật là..." Nhiếp chính vương nhàu mặt, nhưng ánh mắt hắn lóe lên một thứ toan tính khác. Vân Khanh nhìn thẳng, giọng lạnh lùng như lưỡi dao: "Không có quyền kiểm tra, không có một hạt gạo. Tôi không trả lại ân huệ nào cho người đã viết hưu thư."
Họ ký giao ước giữa ánh nến chao đảo; mực trên văn kiện khô nhanh, nhưng Vân Khanh vẫn giữ lại một điều khoản, ghi bằng chữ tay thanh sắc: quyền kiểm tra toàn bộ kho, tuần tra sổ sách, và quyền triệu tập bất cứ người trông coi nào. Khi một viên tướng định lên tiếng phản đối, bà đã cắt ngang: "Ai dám che dấu, người đó sẽ chịu trách nhiệm trước triều." Dưới tai bà, một người lính đưa đến một bao tải nhỏ—con dấu trên nắp bị cạo sơ, vết sáp có vệt xước lạ. Vân Khanh khẽ nhíu mày; ánh mắt bà lạnh như băng, như đã nhìn thấy một đường nối ngoài ý muốn—ngày mai bà sẽ vào phủ để thanh tra, và điều bà phát hiện có thể làm rạn nứt hai thế giới.