Chương 5: Vị tướng không chịu quỳ
Bóng chiều kéo dài qua sân kho, tiếng guốc quân đội lộp cộp trên đá và mùi dầu đèn quấn lấy hòm gỗ. Hắn bước vào không chào vang như cách bề tôi đến trước chủ, mà dừng lại ngoài cửa, bộ áo giáp cũ in những vệt muối và bùn tan. Vân Khanh đứng bên chiếc bàn kê bản đồ, tay vẫn còn dính mực kiểm kê; ánh nến hắt lên khuôn mặt cô lạnh, rõ như lưỡi dao. Không khí nặng như trước cơn giông—hai người từng thuộc về cùng một mạng lưới quyền lực giờ phải cân đo lại chữ "trung thành".
Tướng quân cất tiếng trầm, giọng như đá: "Ta từng theo mệnh của Nhiếp công, phò trợ biên ải. Hôm nay đến để hỏi bà một điều duy nhất: lương thực của dân, ai bảo vệ?" Vân Khanh đáp không một lời võ mồm, cô trơ ra các con số trên bản kê kho rồi xếp chồng sổ: "Người bảo vệ lúc này phải là người giữ lương, không phải phủ nào. Nếu ngài quỳ trước một tước vị, lương sẽ theo tước ấy đi, dân sẽ chịu đói." Cô đưa cho ông một điều kiện rõ ràng: bọn tướng sẽ canh giữ lộ thương độc lập, được trả công từ quỹ hồi môn của Hạ gia và chịu phúc lợi công khai, bất kể ai ban thưởng.
Tướng quân nhìn lâu rồi thở ra một tiếng nặng, đặt gươm xuống bàn như đặt một lời thề khác. "Ta không quỳ trước sắc hôn, cũng không trước tòa bệ. Ta quỳ trước mệnh nước và sinh mạng dân." Ông trao cho cô một thư tấu niêm phong—từ ngoài biên trấn—báo động về tuyến muối bị gián đoạn; trong thư còn nhắc tới kho quân của vương phủ đang cạn. Vân Khanh khẽ cười, lấy bút lông ký một ấn giao ước: ông giữ đường, cô giữ lương; ai phản, nàng sẽ phơi bày mọi tội danh nơi triều. Bản giao ước vừa ký là mũi tên hướng về triều đình—nhiếp chính vương sẽ khó mà phớt lờ khi thiếu lương.