Chương 3: Đường muối bị cắt

Tin báo đến trước bình minh: một đoàn lương muối bị cắt trên đèo Hạ Lĩnh, xác xe nằm rải rác, người sống sót chỉ còn vài người với lòng đầy sợ hãi. Hạ Vân Khanh đứng giữa sân kho, tay vẫn còn vết mực đỏ từ sổ sách, mặt trời chiếu qua khung gỗ làm lộ những đường gồ ghề trên trán nàng. Cơn giận không phải vì một mẻ muối bị mất, mà vì kẽ hở trong mạch máu thương lộ — người chết, triều đình thiếu lương, binh sĩ khập khiễng. Nàng bóp chặt môi, quyết định hành động thay cho oán than.

Nàng mở bản đồ cũ, chỉ vào những rạch nước từng bị coi là không đi được mùa thu: "Đổi tuyến theo thủy, không theo lộ huyết," Vân Khanh nói với đầu mục vừa thức dậy. Trong tiếng náo động, nàng phân công: thuyền nhỏ chở muối đóng ngập đáy, bạt che mưa cho lệnh, người chèo được hưởng phần lợi hậu hĩnh và giấy bảo hộ của Hạ gia trên đường biên. Buổi chiều, đoàn thuyền luồn qua kênh đào cũ mà triều trước đã bỏ hoang, tránh trận mai phục nơi triều đình không ngờ tới — nước che, sương che, và những người chèo biết lắng nghe mệnh lệnh hơn tiếng kiếm.

Khi những bao muối đầu tiên cập kho biên trấn, viên chỉ huy đứng nhìn, ánh mắt rực lên sự kính nể lẫn sợ hãi. "Bà Hạ, nếu không có bà, chúng tôi đã không đủ ăn đến mùa đông," ông thừa nhận, giọng nghẹn. Vân Khanh chỉ đáp ngắn gọn, không cần lời thương hại: "Giữ lửa kho, giữ tĩnh mạch thương lộ, đừng để ai nghĩ ta dễ đánh mất."

Chiều muộn, một người đưa tin trang trọng tới, mang ấn triều; tờ chiếu mời bà chủ kho tham dự bàn quân sự tại triều. Nụ cười lạnh của nàng chưa đủ ấm, nhưng đôi mắt đã sáng lên — quyền lực vừa chuyển hướng, và cuộc chơi mới sắp bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...