Chương 4: Tình nhân giả bệnh
Sáng sớm, tiếng trống báo hiệu lệnh công đến cửa Hạ gia vang lên rộn rã; cùng với đó một đoàn người từ vương phủ xông vào, dẫn đầu là một nữ nhân mặt trắng bệch, áo lụa phủ đầy thêu hoa giả vờ nằm nỉ non. Bà ta chĩa ngón tay thô bạo: "Ngươi ăn cắp quân lương của phủ vương!" Lời nói như mũi dao, khiến quan khách dừng lại, nhưng trong mắt Vân Khanh chỉ có một nụ cười lạnh, không chút bối rối.
Vân Khanh cho đóng cửa kho, ra lệnh dựng mốc đo, lấy dây thước, và gọi những người tính toán cũ của mẹ mình. Bà bóc từng kiện lương, ghi lại thẻ niêm phong, so con dấu trên từng bao với sổ kho; mỗi con số được cô đọc rõ ràng như tuyên án. Khi người kia cố gắng quấy rối, cô chỉ tay vào đống hạt kê, bột và muối đã được xếp theo vạch: "Kho này trống thiếu bao nhiêu, sổ của ngươi lại ghi thừa bao nhiêu — đủ để chứng minh ai bẻ khóa niêm phong."
Cảnh cáo buộc xoay chiều nhanh chóng. Vân Khanh kéo ra hai tập sổ, một là sổ kho nhà Hạ đã được đóng dấu niêm phong từ trước, một là biên bản giao nhận giả mạo rơi ra từ tay người nữ nhân kia khi cô giật mình. "Người ta dùng bệnh để che mắt, dùng chữ để ăn cắp," cô nói, giọng khô như dụng cụ đo, và chỉ vào chữ ký bị chỉnh sửa: nét mực khác, con dấu chồng lên dấu khác. Tiếng xì xào trong nhà kho như sắp vỡ thành bão.
Trước khi tình hình lắng xuống, một tùy tùng quỳ xuống trao một bức tấu bị niêm phong: một danh tướng ngoài biên cương vừa gửi thư, nói sẽ đến để thanh tra lương thực biên ải. Ánh mắt Vân Khanh lặng lại — người ngoại cuộc sắp bước vào cuộc giữa hai phủ, và cô biết cuộc gặp đó sẽ đưa sự thật ra ngoài triều đình.