Chương 2: Trở về Hạ gia
Cổng Hạ phủ vẫn im lìm như một nấm mồ giữa buổi trưa. Hạ phụ thân nằm tựa gối, da tái như giấy, mắt lờ đờ nhìn ra sân; mùi thuốc bắc nồng trong phòng khiến lòng Vân Khanh se thắt. Các huynh trưởng đứng thành hai nhóm đối diện nhau, dáng vẻ lạnh lùng như những con cờ bị đặt sai vị trí — một phe theo lý, một phe theo lợi — và cả sân phủ đầy tiếng thì thầm đoán già đoán non. Cô bước vào không câu nệ lễ, ánh mắt thẳng, giọng lạnh lùng: "Khối kho, ta sẽ tự kiểm."
Bên chiếc bàn gỗ giữa sân, cô bày seal nhà Hạ, sổ sách giao nhận và cân đong cũ kỹ; dân phu, quản kho cùng vài viên tổng lý được triệu tập để chứng kiến. Một huynh trưởng cố nhếch môi: "Phụ nhân vừa bị hưu, ai cho ngươi quyền quyết?" Vân Khanh cắt lời bằng đôi tay không hề run, mở hộc gỗ, đếm từng bao lúa, từng thùng muối, ghi vào sổ. "Quyền không phải do lời nói. Quyền do con số quyết định," cô nói, từng con số được đọc lên như một mệnh lệnh.
Khi cân đến hòm muối, con số không khớp; mặt các huynh trưởng từ từ biến sắc. Cô đưa ra biên bản vận chuyển, so sánh dấu niêm phong, và buộc người ký tên trả lời trước mặt quan viên. Họ ấp úng, lời lẽ rời rạc không che nổi sự tham lam đã bị bóc trần. Phong thái của Vân Khanh không giận dữ mà sắc bén; cô tuyên bố: "Từ nay kho vận nằm dưới trông nom của ta. Ai phá rối sẽ theo sổ giao hàng mà chịu trách nhiệm trước quan triều."
Trước khi rời sân, cô lật sổ nhật trình vận chuyển; một góc giấy dán thêm tờ báo cáo từ tiền tuyến: "Tuyến vận muối bị cắt đoạn tại Bình Thành, đã bốn mạch không tới." Ánh mắt Vân Khanh đóng khung bằng quyết tâm lạnh lùng — hành động tiếp theo phải mở lại tuyến đường, và cô đã có kế hoạch.