Chương 7: Mật thư trong xe ngựa
Gió lạnh nhét vào kẽ rèm xe, mùi rơm và mùi mỡ ngựa quyện với hương sáp nứt của con dấu. Vân Khanh quỳ xuống giữa đống đồ, tay bới từng bao lương như đào một bí mật; ánh đèn lờ mờ hắt lên một phong thư nhỏ, niêm phong bằng sáp đen. Khi ngón tay cô chạm vào vết ấn, tim như nghẹn lại — dấu ấn tròn, hình rồng cài tay, nét khắc không thể nhầm: ấn của Nhiếp chính vương.
Cô mở thư trong im lặng như núi, từng chữ như lưỡi dao nhúng vào da thịt triều chính. Thư dặn: trì hoãn các mạch lương về Bắc, “đợi hiệu lệnh”, giảm phát cho thành trì A, chuyển phần dư về một kho bí mật do quan B trông coi. Có tên một đại thần trong triều — người thường xuất hiện thanh tao trước cửa bệ — được chỉ thị rõ ràng. Mỗi câu chữ đâm vào Vân Khanh không chỉ là phản nghịch, mà còn là lời thừa nhận: kẻ phản quốc nằm ngay trong lòng court, và con dấu của Nhiếp chính vương đã đóng lên nó.
Cô nén cơn giận, giọng lạnh như thép khi ra lệnh với viên quản sự đứng bên: “Mang thư này theo, ghi chép lại toàn bộ lộ trình của chiếc xe và danh tính người ký nhận. Đóng kho lại, không một lời rò rỉ.” Người quản sự run rẩy gật đầu, còn cô đưa dấu nhãn thư vào lòng tay, suy tính từng nước đi như tính toán đường thủy mới. Trong đầu Vân Khanh một kế hoạch nảy ra: nếu thư thật, cô sẽ không vạch trần ngay kẻ thất tín; thay vào đó, cô sẽ dùng con dấu ấy làm đòn bẩy.
Đêm tràn xuống, ánh đèn le lói trên sân vương phủ, và cô tự nhắc mình một điều lạnh lùng: con dấu có thể bị giả mạo, nhưng lợi ích trong mật thư không thể chối cãi. Cô sắp xếp người lục soát hồ sơ giao nhận, chuẩn bị đưa bằng chứng ra ánh sáng vào lúc thích hợp — không phải để cứu vương phủ, mà để giành lại quyền và công bằng cho những lương gạo đã từng thuộc về nàng.