Chương 2: Chỉ có kẻ thù nhớ

Tôi không lên xe Trường Phong.

Tôi đứng giữa vỉa hè và hỏi:

“Anh biết chuyện gì đang xảy ra?”

“Có.”

“Tại sao tất cả quên tôi?”

“Không phải tất cả.”

“Ngoài anh còn ai?”

“Hiện tại?”

Anh nhìn đồng hồ.

“Có lẽ không nhiều.”

Câu trả lời khiến tôi lạnh người hơn nếu anh nói “không ai”.

Tôi lùi lại.

“Anh làm chuyện này?”

Trường Phong cười nhạt.

“Nếu tôi có khả năng khiến cả thành phố quên một người, cô nghĩ năm năm qua tôi sẽ dùng nó để giành vài hợp đồng với cô à?”

“Anh có thể bắt đầu bằng việc bớt khó ưa.”

“Được. Cô vẫn là cô.”

Hai bảo vệ từ công ty tôi đi tới.

“Chị kia, mời chị—”

Trường Phong bước chắn trước tôi.

“Cô ấy đi với tôi.”

Một bảo vệ nhận ra anh, lập tức đổi thái độ.

“Anh Phong, cô này vừa gây rối—”

“Tôi chịu trách nhiệm.”

Anh mở cửa xe.

Lần này tôi lên.

Không phải vì tin.

Vì tôi không còn nơi nào khác.

Trường Phong lái gần bốn mươi phút ra khỏi trung tâm, đến một căn nhà cũ nằm sát khu đường tàu bỏ hoang.

Không camera chuông cửa.

Không khóa thông minh.

Anh dùng chìa cơ.

“Anh sống ở đây?”

“Không.”

“Bắt cóc người ta về nhà bỏ hoang là sở thích?”

“Nếu muốn bắt cóc, tôi đã chọn người bớt nói.”

Tôi định chửi nhưng dừng lại khi bước vào phòng khách.

Trên tường là một bản đồ thành phố.

Không phải bản đồ hiện tại.

Nhiều con đường tôi chưa từng thấy.

Một ga tàu tên Bắc Vân nằm ở chỗ bây giờ là trung tâm thương mại.

Một dòng sông chạy qua khu tài chính.

Ở góc bản đồ có năm chữ:

VÂN THÀNH – BẢN ĐỒ 2009.

“Sai rồi,” tôi nói. “Năm 2009 không có ga Bắc Vân.”

“Ở thành phố này thì không.”

Tôi nhìn anh.

“Anh định kể chuyện đa vũ trụ à?”

“Nếu tôi nói cô đang mất trí, cô sẽ dễ tin hơn không?”

“Có.”

“Tiếc là không.”

Trường Phong mở một tủ gỗ.

Bên trong có hàng chục hộp giấy, tất cả ghi ngày.

Anh lấy một hộp năm 2009.

Trong đó là báo cũ.

Trang nhất:

VỤ MẤT ĐIỆN TOÀN THÀNH PHỐ KÉO DÀI 61 PHÚT.

Tôi nhớ sự kiện đó.

Mười một tuổi.

Đêm sinh nhật của một người bạn.

Cả khu phố tối đen. Mẹ đốt nến. Tôi ngủ quên cạnh cửa sổ.

“01:13 đến 02:14,” Trường Phong nói. “Mười bảy năm trước.”

“Thì sao?”

“Trong một thành phố khác, đúng vị trí này cũng mất điện.”

“Trùng hợp.”

“Trong sáu mươi mốt phút đó, hai nơi chồng lên nhau.”

Tôi không nói.

Trường Phong đặt hai tờ bản đồ lên nhau.

Một bản hiện tại.

Một bản năm 2009 kỳ lạ.

Phần lớn đường phố trùng khớp.

Khoảng mười lăm phần trăm khác nhau hoàn toàn.

“Hai phiên bản của Vân Thành,” anh nói. “Cùng vị trí, cùng phần lớn cư dân, nhưng không cùng lịch sử.”

“Anh lấy thứ này ở đâu?”

“Từ nơi đã bị xóa khỏi bản đồ.”

“Tôi hỏi anh.”

“Tôi nhớ nó.”

Tôi bật cười.

“Anh cũng điên.”

“Có thể.”

Anh lấy một tấm ảnh.

Hai đứa trẻ đứng trước một ga tàu.

Một bé gái khoảng mười một tuổi, tóc tết lệch.

Một cậu bé cao hơn một chút, mặt cau có.

Sau lưng là biển:

GA BẮC VÂN.

Tôi nhận ra chiếc váy.

Không thể nhầm.

Mẹ từng giữ một chiếc giống hệt trong hộp quần áo cũ.

Và bé gái trong ảnh là tôi.

“Ai chụp?”

“Mẹ cô.”

“Mẹ tôi chưa từng—”

“Người mẹ cô nhớ chưa từng.”

Tôi ngẩng phắt lên.

“Đừng nói về mẹ tôi như vậy.”

Trường Phong im.

Tôi chỉ cậu bé.

“Đây là ai?”

“Tôi.”

Tôi nhìn kỹ.

Không giống lắm.

Nhưng ánh mắt khó chịu ấy thì có.

“Tôi gặp anh lần đầu năm hai mươi ba tuổi trong một buổi pitching.”

“Cô nghĩ vậy.”

“Tôi không nhớ bức ảnh.”

“Đó là mục đích.”

Trường Phong kéo tay áo trái lên.

Trên mặt trong cẳng tay là một vết sẹo mảnh.

Không phải đường thẳng.

Là hai chữ méo mó như trẻ con khắc:

MINH LAM.

Tôi nhìn anh.

“Anh tự khắc tên tôi lên tay?”

“Mười bảy năm trước.”

“Tại sao?”

“Để nhớ.”

“Nhớ gì?”

“Rằng cô tồn tại.”

Tôi lùi một bước.

Trường Phong kéo ghế.

“Ngồi đi. Vì phần tiếp theo sẽ tệ hơn.”

“Còn tệ hơn việc cha mẹ không biết tôi?”

“Có.”

Anh lấy một tập hồ sơ.

Trang đầu là danh sách tên.

Sáu mươi ba người.

Một số bị gạch đỏ.

Một số ghi “mất dấu”.

Tên tôi ở cuối.

TẠ MINH LAM – 28 TUỔI – GIAI ĐOẠN XÓA: 2/5.

Tôi đọc:

“Hai trên năm là gì?”

“Giai đoạn một: người không thân bắt đầu không nhớ.”

“Hai?”

“Người thân quên. Hồ sơ dân sự biến mất.”

“Ba?”

Trường Phong nhìn tôi.

“Camera và máy móc ngừng ghi nhận cô ổn định.”

“Bốn?”

“Người còn nhớ bắt đầu quên.”

“Năm?”

Anh không trả lời.

Tôi tự hiểu.

“Tôi biến mất?”

“Không hẳn.”

“Vậy gì?”

“Cô bị trả về nơi cô thuộc về.”

Tôi siết tập hồ sơ.

“Tôi thuộc về đâu?”

Trường Phong chỉ bản đồ thành phố không tồn tại.

“Ở đó.”

“Còn nơi đó đâu?”

Anh nói:

“Đó là điều chúng ta phải tìm trước khi thành phố này quên cả tôi.”

Ngay lúc ấy, điện thoại của Trường Phong rung.

Anh nhìn màn hình rồi lập tức tắt.

“Ai?”

“Người tôi không muốn biết cô đã đến đây.”

Ngoài cửa vang lên ba tiếng gõ.

Chậm.

Đều.

Trường Phong đứng dậy, mặt thay đổi.

“Vào phòng sau.”

“Ai vậy?”

“Người Gác Sổ.”

“Là ai?”

Tiếng gõ lần thứ hai.

Trường Phong hạ giọng.

“Người quyết định tên nào còn được thành phố nhớ.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...