Chương 12: Ngày tôi được sinh ra lần thứ hai

Phan Đức viết câu đầu tiên lúc 02:07.

Tay ông run.

Không phải vì tuổi.

“Tôi, Phan Đức, Người Gác Sổ thứ mười một của Vân Thành, xác nhận Lịch sử B đã tồn tại.”

Mực đen thấm xuống trang.

Thành phố rung nhẹ.

Không đổ.

Không vỡ.

Chỉ như một người vừa thở ra sau khi nín quá lâu.

Ông viết tiếp:

“Lịch sử A là lịch sử vật lý hiện hành.”

“Lịch sử B được lưu nhận như lớp lịch sử đã mất, không bị dùng để cưỡng chế thay thế ký ức hiện tại.”

“Những cá thể B đang sống tại A được công nhận quyền tồn tại bằng danh tính tự xác nhận và ký ức nhân chứng.”

Tên sáu mươi ba người xuất hiện.

Mười chín tên đã biến mất trước đây mờ hơn.

Phan Đức hỏi:

“Những người đã tan vào B, cô muốn ghi sao?”

Tôi nhìn Nguyễn Văn Trí.

Những cái tên không còn người để tự xác nhận.

“Ghi họ đã tồn tại.”

“Không đưa về được.”

“Tôi biết.”

“Gia đình họ có thể không nhớ hoàn toàn.”

“Ít nhất sẽ không còn là khoảng trống.”

Ông gật.

Viết:

“Đã mất nhưng không bị xóa.”

Khi ông viết tên vợ mình, Phạm Ngọc Lan, ông dừng rất lâu.

Nước mắt rơi lên giấy.

“Bà ấy không trở lại,” tôi nói.

“Tôi biết.”

“Nhưng ông có thể nhớ.”

“Tôi chưa từng quên.”

“Bây giờ ông không phải là người duy nhất biết bà từng tồn tại.”

Phan Đức nhìn tôi.

Rồi gật.

Hai mặt trăng tách ra.

Một cái mờ dần.

Không biến mất như bị xóa.

Nó chỉ lùi xa.

Thành phố B trượt khỏi A.

Ga Bắc Vân biến khỏi trung tâm thương mại.

Dòng sông cũ biến khỏi khu tài chính.

Nhưng lần này, mọi người vẫn nhớ sáng nay từng nhìn thấy nó.

Không ai có toàn bộ cuộc đời B.

Chỉ những mảnh liên quan sâu tới họ còn lại.

Đủ để biết có một lịch sử khác.

Không đủ để nuốt mất hiện tại.

Ba tháng sau, tôi có lại căn cước.

Không phải giấy cũ được “khôi phục”.

Một hồ sơ mới.

Ngày sinh giữ nguyên.

Cha mẹ pháp lý: Tạ Văn Khải và Nguyễn Hạnh.

Ở phần ghi chú lưu trữ có một dòng chỉ người có quyền mới thấy:

Nguồn lịch sử: Vân Thành B. Người giám hộ nguồn: Tạ Thu Nghi.

Tôi nhìn tên mẹ ruột rất lâu.

Rồi cất giấy.

Tôi không đi tìm cách mở Tuyến 0 lại.

Bà đã nói đừng quay lại tìm.

Tôi quyết định tôn trọng lời đó.

Bà Sương và thành phố cũ lùi khỏi khả năng tiếp cận sau đêm hội tụ.

Không biết bà còn ở đâu.

Nhưng trong Kho Số 0 có một mục mới:

TIỆM SÁCH BẮC VÂN – CHỦ: SƯƠNG – ĐÃ TỒN TẠI.

Với tôi, vậy quan trọng.

Cha mẹ tôi giữ hai tấm ảnh trên kệ.

Một tấm của cô bé Minh Lam A.

Một tấm của tôi năm mười hai tuổi.

Lần đầu nhìn, tôi thấy kỳ.

Mẹ nói:

“Mẹ không muốn con nghĩ phải thay em ấy.”

“Con cũng không muốn.”

“Mẹ gọi cả hai là con được không?”

Tôi khóc.

“Được.”

Cha mất nhiều thời gian hơn.

Ông đôi khi nhìn tôi rồi nhớ bệnh viện.

Có hôm phải ra ngoài ngồi một mình.

Nhưng ông không chạy khỏi ký ức.

Một tối ông nói:

“Ba từng nghĩ nếu nhớ con bé chết thì việc yêu con sẽ thành phản bội.”

“Rồi sao?”

“Ba nhận ra tình cảm không phải ghế có một chỗ.”

Tôi cười.

“Ví dụ của ba dở.”

“Ba biết.”

Hoàng Nam và tôi chia tay.

Không phải vì anh quên tôi một ngày.

Anh không có lỗi.

Mà vì sau ngày đó, cả hai nhận ra chúng tôi đã đi tới hôn nhân bằng quán tính nhiều hơn tưởng.

Anh yêu phiên bản tôi bình yên, có một quá khứ rõ ràng.

Tôi không còn là người đó.

Chúng tôi uống cà phê lần cuối.

Nam nói:

“Anh vẫn nhớ em.”

“Em biết.”

“Nếu một ngày…”

“Đừng hứa.”

Anh cười.

“Ừ.”

Chúng tôi chia tay tử tế.

Tôi từng nghĩ chỉ những mối quan hệ xấu mới kết thúc.

Không.

Đôi khi một mối quan hệ tốt cũng hết.

Điều đó không làm những năm trước giả.

Còn Trường Phong?

Anh trở lại công việc hai tuần sau.

Và ngay lập tức giành một hợp đồng tôi đang theo.

Tôi xông vào văn phòng anh.

“Anh bị điên à?”

Anh ngẩng khỏi laptop.

“Chào buổi sáng.”

“Anh hứa không cần làm kẻ thù nữa.”

“Tôi không làm kẻ thù.”

“Anh vừa lấy dự án Riverside.”

“Đề xuất của chúng tôi tốt hơn.”

“Anh vẫn khó ưa y nguyên.”

Trường Phong dựa ghế.

“Tôi mừng cô nhận ra.”

“Tôi có thể khiến anh thành người đầu tiên bị xóa lần hai.”

“Đe dọa Người Gác Sổ mới?”

Tôi dừng.

Sau đêm hội tụ, Phan Đức xin nghỉ.

Không ai ngờ ông chọn Trường Phong làm người học việc tiếp theo.

Lý do:

Cậu ta đã chứng minh có thể giữ hai lịch sử mà vẫn đủ khó chịu để sống bình thường.

Tôi nghĩ đó là câu khen phù hợp nhất với anh.

“Anh chưa phải Người Gác Sổ.”

“Sớm thôi.”

“Vậy tôi phản đối từ bây giờ.”

“Ghi nhận.”

Tôi quay đi.

“Minh Lam.”

Tôi dừng.

Anh bước tới.

“Tối nay ăn tối?”

Tôi nhìn anh.

“Họp công việc?”

“Không.”

“Bàn về Kho Số 0?”

“Không.”

“Để anh chọc tôi tức nhằm bảo đảm trí nhớ?”

Trường Phong cười.

“Hy vọng không cần nữa.”

“Vậy là gì?”

Anh im một giây.

“Tôi đang thử tạo một lý do mới để cô nhớ tôi.”

Tôi thấy mặt nóng lên.

“Kỹ năng tán tỉnh của anh tệ thật.”

“Tôi có mười bảy năm luyện làm kẻ thù. Cái này mới.”

Tôi nghĩ.

“Bảy giờ.”

“Tôi đón?”

“Tôi tự đi.”

“Tất nhiên.”

Tôi bước ra cửa.

“Phong.”

“Ừ?”

“Nếu tôi quên anh thì sao?”

Anh kéo tay áo.

Vết sẹo tên tôi vẫn còn nhưng đã nhạt.

“Lần này tôi không khắc thêm tên ai.”

“Vậy làm gì?”

“Giới thiệu lại.”

Tôi cười.

Chiều hôm đó, tôi đi qua quảng trường.

Tháp Đồng Hồ chỉ có một cái bóng.

Trời chỉ có một mặt trăng.

Nhưng dưới chân tháp có một tấm bảng mới:

VÂN THÀNH CÓ NHIỀU HƠN MỘT LỊCH SỬ.

NHỮNG NGƯỜI TỪNG SỐNG TRONG MỖI LỊCH SỬ ĐỀU ĐƯỢC GHI NHẬN.

Tên mẹ tôi nằm trong kho lưu trữ.

Tên những người đã mất nằm trong kho lưu trữ.

Tên tôi có trong hệ thống.

Nhưng điều làm tôi yên tâm nhất không phải giấy tờ.

Là khi về nhà, mẹ gọi:

“Lam, mua giúp mẹ chai nước tương.”

Một câu bình thường.

Không ôm khóc.

Không kiểm tra tôi có tồn tại.

Tôi đáp:

“Con biết rồi.”

Tối, Trường Phong đến trễ bảy phút.

Tôi nhìn đồng hồ.

“Anh để tôi chờ?”

“Kẹt xe.”

“Lý do tệ.”

“Tôi xin lỗi.”

“Anh biết xin lỗi?”

“Đang học.”

Anh ngồi xuống đối diện.

Không phải đối thủ.

Không phải cậu bé ở thành phố đã mất.

Không phải người giữ tôi lại bằng thù hận.

Chỉ là Vũ Trường Phong.

Tôi đưa tay.

“Chào anh.”

Anh nhìn tay tôi rồi bắt.

“Chào Tạ Minh Lam.”

Không có thành phố nào rung.

Không có ký ức nào biến mất.

Lần đầu tiên trong mười bảy năm, anh không cần làm kẻ thù để nhớ tôi.

Và tôi cũng không cần bị ai ghét để biết mình tồn tại.

— HẾT —

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...