Chương 3: Thành phố thứ hai
Tôi không vào phòng sau.
Trường Phong kéo tay tôi.
“Minh Lam.”
“Anh vừa bảo có người quyết định ai được nhớ. Tôi muốn nhìn mặt.”
“Cô nhìn rồi người ta cũng nhìn cô.”
“Hiện giờ còn ai nhìn thấy tôi đâu?”
“Chính vì vậy mới nguy hiểm.”
Tiếng gõ thứ ba vang lên.
Trường Phong chửi nhỏ, đẩy tôi qua cánh cửa cạnh bếp.
“Không phát ra tiếng.”
Anh đóng cửa.
Tôi nhìn qua khe gỗ.
Người bước vào là một ông già.
Khoảng bảy mươi.
Áo sơ mi xám, ô đen, tóc bạc cắt gọn.
Không có vẻ siêu nhiên nào.
Nếu gặp ngoài đường, tôi sẽ nghĩ ông là giáo viên nghỉ hưu.
Ông nhìn quanh.
“Cậu vẫn giữ căn nhà này.”
Trường Phong đứng chắn tầm nhìn về phía tôi.
“Nhà của tôi.”
“Không. Nhà thuộc về một đường phố không còn tồn tại.”
“Giấy tờ nói nó của tôi.”
Ông già cười.
“Giấy tờ là thứ dễ sửa nhất.”
Tôi rùng mình.
“Cô ấy đến chưa?” ông hỏi.
Trường Phong im.
“Tôi hỏi cậu, Minh Lam đã tìm cậu chưa?”
“Tôi không biết ai tên vậy.”
Ông già nhìn thẳng vào Trường Phong.
“Cậu nói dối tốt hơn năm mười hai tuổi.”
Tay tôi lạnh ngắt.
Ông biết.
Ông biết cả hai chúng tôi từ trước.
“Ông muốn gì, ông Phan?”
“Đảm bảo lần hiệu chỉnh này hoàn tất.”
“Hiệu chỉnh.” Trường Phong cười lạnh. “Ông gọi sáu mươi ba người biến mất là hiệu chỉnh?”
“Sáu mươi ba người không thuộc lịch sử này.”
“Họ sống ở đây mười bảy năm.”
“Một sai lệch kéo dài không trở thành đúng.”
“Với ông thì họ là số. Với tôi họ là người.”
Ông Phan thở dài.
“Vũ Trường Phong, cậu luôn có khuyết điểm giống mẹ.”
Tôi thấy vai Trường Phong cứng lại.
“Đừng nhắc bà ấy.”
“Bà ấy chết vì cố giữ cả hai lịch sử cùng lúc.”
“Bà ấy chết vì ông chọn xóa một thành phố.”
Phòng khách im bặt.
Tôi phải cắn môi để không bật tiếng.
Một thành phố.
Không phải vài người.
Ông Phan chống ô xuống sàn.
“Nếu hôm đó không khóa một nhánh, cả hai Vân Thành có thể sụp.”
“Có thể.”
“Tôi đã chọn phương án cứu được nhiều người hơn.”
“Và ông sống đủ lâu để tin con số làm ông vô tội.”
Ông già nhìn Trường Phong rất lâu.
Rồi nói:
“Nếu Minh Lam tìm cậu, bảo cô ấy đừng chống lại.”
“Tại sao?”
“Vì cô ấy là đường khâu cuối cùng.”
Tôi nín thở.
“Khi cô ấy trở về, phần còn lại sẽ đóng.”
“Nếu cô ấy không muốn?”
“Thành phố không hỏi.”
“Tôi hỏi.”
Ông Phan cười buồn.
“Đó là lý do cậu sẽ mất cô ấy lần thứ hai.”
Ông rời đi.
Trường Phong đứng bất động đến khi tiếng ô chạm nền ngoài hiên biến mất.
Tôi mở cửa.
“Lần thứ hai là gì?”
Anh quay lại, rõ ràng không bất ngờ vì tôi nghe.
“Tôi đã bảo cô đừng nghe.”
“Anh bảo đừng phát tiếng.”
“Cô luôn rất giỏi tìm kẽ hở.”
“Trả lời.”
Trường Phong ngồi xuống.
“Mười bảy năm trước, Vân Thành có hai phiên bản. Gọi A và B cho dễ.”
“Đây là A?”
“Đúng.”
“Chúng ta từ B.”
Anh gật.
“Tại sao chúng ta còn ở đây nếu B bị xóa?”
“Không phải xóa theo nghĩa nổ tung hay biến mất vật lý ngay lập tức. Trong giờ chồng lấn, hai lịch sử cùng tồn tại trên một không gian. Khi hệ thống khóa A làm lịch sử chính, phần lớn người B bị đồng bộ vào đối tượng tương ứng ở A.”
“Đối tượng tương ứng?”
“Một phiên bản khác của chính họ.”
“Vậy tôi ở A cũng tồn tại?”
Trường Phong nhìn tôi.
“Có.”
“Cô ấy đâu?”
“Chết trước đêm chồng lấn ba ngày.”
Tôi không nói được.
“Vì A không còn Minh Lam sống, khi hai nhánh khóa lại, cô không có bản tương ứng để đồng bộ.”
“Nên tôi ở lại.”
“Đúng.”
“Cha mẹ tôi?”
“Cha mẹ A vừa mất con gái.”
Tôi thấy dạ dày quặn lại.
“Không.”
“Sau chồng lấn, ký ức được khâu lại. Họ nhớ cô là con gái họ. Cô nhớ họ là cha mẹ mình.”
“Nhưng họ không phải?”
“Họ là cha mẹ của một Minh Lam khác.”
Tôi đứng dậy quá nhanh, ghế đổ.
“Anh đang nói mười bảy năm tôi sống với người khác?”
“Tôi nói mười bảy năm họ yêu cô.”
“Vì bị sửa ký ức!”
“Tình yêu mười bảy năm không phải giả chỉ vì điểm bắt đầu bị viết lại.”
“Anh không có quyền nói.”
Trường Phong im.
Tôi biết mình đang giận nhầm người.
Nhưng tôi cần giận ai đó.
“Cha mẹ thật của tôi ở B?”
“Tôi không biết.”
“Mẹ trong bức ảnh?”
“Tên Tạ Thu Nghi.”
Tôi nhắm mắt.
Tên mẹ hiện tại là Nguyễn Hạnh.
Tôi chưa từng nghe Tạ Thu Nghi.
“Anh nhớ mẹ tôi?”
“Bà ấy làm cùng mẹ tôi trong nhóm nghiên cứu địa tầng.”
“Nhóm tạo ra chuyện này?”
“Nhóm phát hiện hai Vân Thành đang trượt vào nhau. Người gây ra việc khóa nhánh là một nhóm khác sau đó.”
“Ông Phan?”
“Ông Phan là người ký lệnh.”
Tôi nhìn danh sách sáu mươi ba người.
“Tại sao bây giờ mới xóa chúng ta?”
“Vì mối nối chỉ ổn định được mười bảy năm.”
“Ai nói?”
Trường Phong đưa tôi một quyển sổ.
Chữ viết tay của một phụ nữ.
Trang cuối:
Nếu đường khâu bắt đầu bật lại vào chu kỳ thứ mười bảy, những cá thể không có đối tượng tương ứng sẽ bị lịch sử chính đào thải trước.
Ký tên:
VŨ THU HÀ.
Mẹ Trường Phong.
Bên dưới có thêm một dòng:
Muốn giữ họ, phải tìm bản ghi gốc trước khi ký ức tập thể khóa lần hai.
“Bản ghi gốc ở đâu?” tôi hỏi.
Trường Phong lấy từ túi một tấm vé tàu cũ.
Màu xanh nhạt.
Ga đi:
TRUNG TÂM VÂN THÀNH.
Ga đến:
BẮC VÂN – TUYẾN 0.
Thời gian:
00:43.
“Ga Bắc Vân không tồn tại.”
“Ở A không.”
“Vậy đi thế nào?”
“Mỗi đêm, trong đúng bảy phút, một sân ga cũ xuất hiện dưới ga trung tâm.”
“Anh đã đi?”
“Chưa.”
“Tại sao?”
“Vé chỉ mở khi có người đang bị xóa ở giai đoạn hai.”
Anh đưa vé cho tôi.
Mực đen trên tấm vé từ từ hiện thêm một dòng mới.
HÀNH KHÁCH: TẠ MINH LAM.
Tôi nhìn Trường Phong.
“Mấy giờ?”
Anh nhìn đồng hồ.
23:51.
“Nếu đi bây giờ, chúng ta vừa kịp.”