Chương 9: Tôi là đường khâu cuối cùng

Tháp Đồng Hồ Cũ nằm giữa quảng trường đã bị các tòa nhà mới nuốt gần hết.

Tôi từng đi ngang hàng trăm lần.

Chưa bao giờ biết bên dưới có sáu tầng.

Phan Đức chờ ở cửa.

Không vệ sĩ.

Không cảnh sát.

Chỉ ông và chiếc ô đen dù trời không mưa.

“Tôi biết cô sẽ đến.”

“Ông bảo nếu tôi đến, sáu mươi hai người còn lại được ở.”

“Nếu cô đồng ý hồi hương.”

“Cho tôi xem họ sẽ được ở bằng cách nào.”

Ông nhìn tôi.

“Cô thông minh giống mẹ.”

“Đừng dùng câu đó để khiến tôi mềm.”

“Tôi không có ý.”

Phan Đức mở cửa.

“Xuống đi.”

Tôi quay lại.

Trường Phong đứng ngoài ranh quảng trường.

Anh không đi cùng vì tôi đã yêu cầu.

Nhưng anh cũng không rời.

Tôi giơ tay.

Không biết là bảo anh chờ hay chào.

Anh không đáp.

Tôi xuống.

Kho Lưu Trữ Số 0 không giống kho hồ sơ.

Nó giống một nhà ga không có đường ray.

Tường kín những ngăn kéo kim loại.

Mỗi ngăn có một tên đường, tên người hoặc năm.

Ở giữa phòng là một chiếc bàn đá.

Trên đó đặt quyển sổ bìa đen mẹ từng giơ trong video.

BẢN GHI GỐC.

Tôi bước tới.

Phan Đức ngăn.

“Đừng chạm trước khi hiểu.”

“Tôi đến để hiểu.”

“Không. Cô đến vì nghĩ có thể cứu tất cả.”

“Khác gì?”

“Người muốn cứu tất cả thường nguy hiểm hơn người chấp nhận mất một phần.”

Tôi cười.

“Ông nói kinh nghiệm?”

Ông không giận.

“Đúng.”

Ông mở quyển sổ.

Không có chữ lúc đầu.

Rồi mực xuất hiện dưới ngón tay ông.

Hai cột.

VÂN THÀNH A.

VÂN THÀNH B.

Hàng triệu tên chạy trên những trang mỏng đến phi lý.

“Đây không phải phép thuật theo nghĩa cô nghĩ,” ông nói. “Nó là một vật neo. Nhiều thế hệ người ghi chép đã dùng nó để gắn hồ sơ, ký ức tập thể và cấu trúc địa lý của thành phố thành một lịch sử nhất quán.”

“Ông là Người Gác Sổ.”

“Một chức danh cũ.”

“Ông đã chọn A.”

“Tôi cùng sáu người khác.”

“Và B?”

“Nếu không khóa, chúng tôi dự đoán hai cấu trúc chồng hoàn toàn trong chưa đầy ba giờ.”

“Điều gì xảy ra?”

“Không ai biết chắc.”

“Vậy ông xóa một thành phố dựa trên dự đoán?”

“Tôi chọn phương án có xác suất sống cao nhất.”

Tôi nghĩ đến mẹ B.

Đến bà Sương.

Đến những con đường đứng yên.

“Ông có người thân ở B?”

Phan Đức im.

“Có.”

“Ai?”

“Vợ tôi.”

Tôi không ngờ.

“Ở A?”

“Bà ấy chết trước giao thoa sáu năm.”

“Ông đã chọn thế giới nơi vợ mình chết?”

Ông nhìn quyển sổ.

“Tôi chọn thế giới có nhiều người sống hơn theo dữ liệu chúng tôi có.”

Không phải câu trả lời của một con quỷ.

Điều đó khiến mọi chuyện khó hơn.

“Tờ hồi hương.”

Tôi đặt bản chép tay lên bàn.

“Tại sao cần chữ ký?”

Ông Phan nhìn tôi.

“Vì mẹ cô.”

“Bà ấy đã làm gì?”

“Khi Thu Nghi khâu sáu mươi ba người vào A, bà ấy khóa họ dưới một quyền ưu tiên.”

“Quyền gì?”

“Không cá thể nào được xóa hoàn toàn nếu chưa tự xác nhận từ bỏ.”

Tôi hiểu.

“Nên ông dụ họ ký.”

“Tôi giải thích họ sẽ hồi hương.”

“Về một thành phố chết.”

“Về nguồn gốc.”

“Tên khác không làm nó bớt là xóa.”

Phan Đức không tranh luận.

“Còn tôi?”

Ông lật đến trang có sáu mươi ba tên.

Tên tôi ở trên cùng.

Các đường mực từ sáu mươi hai tên còn lại nối về tên tôi.

“Cô là neo ưu tiên.”

“Nếu tôi ký?”

“Quyền khóa của Thu Nghi mất hiệu lực.”

“Sáu mươi hai người được ở?”

Ông im lặng.

Quá lâu.

“Ông nói trên loa họ được ở.”

“Họ sẽ không bị xóa ngay.”

“Ngay?”

“Quá trình ổn định cần thời gian.”

Tôi thấy máu dồn lên mặt.

“Sau đó?”

Phan Đức nói rất nhỏ:

“Những sai lệch còn lại sẽ được xử lý.”

Tôi bật cười.

“Ông lừa tôi.”

“Tôi cho cô cơ hội giúp họ có thêm thời gian.”

“Thời gian để lần lượt biến mất?”

“Minh Lam, nếu cô không ký, hội tụ tiếp tục. Cả thành phố đang bắt đầu nhớ hai đời sống. Bệnh viện đã ghi nhận hàng trăm ca hoảng loạn. Người lái xe nhớ hai tuyến đường cùng lúc. Một người đàn ông vừa nhảy từ tầng mười vì nhớ mình có hai người vợ và hai đứa con ở hai lịch sử khác nhau.”

Tôi im.

“Cô nghĩ sự thật luôn chữa lành?” ông hỏi. “Không. Đôi khi sự thật chỉ tạo thêm người đau.”

“Vậy giải pháp là nói dối tất cả?”

“Giải pháp là một lịch sử.”

“Mẹ tôi nói còn cách khác.”

“Bản ghi kép.”

Lần đầu tiên giọng ông có giận.

“Thu Nghi đã thử.”

“Và?”

“Người thử nghiệm nhớ hai cuộc đời cùng lúc đến mức không phân biệt được con mình sống hay chết.”

“Một thử nghiệm?”

“Mười ba.”

“Vậy sửa phương pháp.”

“Cô nghĩ mười bảy năm qua tôi không nghĩ?”

Tôi nhìn ông.

“Ông nghĩ cách xóa sạch hơn.”

Mặt ông lạnh lại.

“Cô có mười phút.”

Ông đặt tờ xác nhận trước mặt tôi.

“Ký, và sự hội tụ sẽ giảm ngay.”

“Không.”

“Cô chưa hiểu cái giá.”

“Tôi hiểu đủ để biết ông không có quyền chọn thay tôi.”

Tôi đưa tay chạm Bản Ghi Gốc.

Phan Đức giữ cổ tay.

“Đừng.”

Tôi chạm.

Cả căn phòng biến mất.

Tôi đứng giữa hai Vân Thành.

Hàng triệu giọng nói cùng vang.

Hai quá khứ.

Hai mạng lưới.

Hai thành phố tranh nhau được gọi là thật.

Rồi một giọng của mẹ.

Lam, nếu con đến được đây, đừng cố bắt tất cả mọi người nhớ tất cả.

Tôi nhìn quanh.

Đó là sai lầm của mẹ.

Hình ảnh mẹ hiện giữa dòng người.

Một người không cần mang cả cuộc đời khác để thừa nhận cuộc đời đó từng tồn tại.

Tôi hiểu.

Bản ghi kép không phải ép mọi người sống hai quá khứ.

Chỉ cần lịch sử hiện tại ngừng phủ nhận lịch sử kia.

Tôi mở mắt.

Trên trang sổ xuất hiện dòng chữ mẹ để lại:

ĐỪNG KHÔI PHỤC KÝ ỨC. KHÔI PHỤC QUYỀN ĐƯỢC GHI NHẬN.

Phan Đức nhìn thấy.

Mặt ông trắng bệch.

Tôi cười.

“Ông chưa từng đọc được dòng này?”

Ông không trả lời.

“Vì nó viết cho tôi.”

Tiếng cửa sắt phía sau nổ mạnh.

Trường Phong bước vào.

“Mười phút của ông hết rồi.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...