Chương 1: Người lạ trong chính nhà mình

Buổi sáng cả thành phố quên mất tôi bắt đầu bằng việc khóa cửa nhà mình không nhận vân tay.

Tôi đứng ngoài hành lang tầng mười bảy, tóc còn rối, tay cầm túi rác, nhìn đèn đỏ trên ổ khóa nhấp nháy.

VÂN TAY KHÔNG TỒN TẠI.

Tôi thử lần nữa.

Rồi nhập mã.

Sai.

Tôi bật cười vì nghĩ chắc tối qua mình uống nhiều hơn nhớ.

Nhưng tôi không uống.

Tôi chỉ làm việc đến hai giờ sáng, ngủ quên trên sofa và tỉnh dậy lúc bảy giờ ba mươi.

Điện thoại vẫn ở trong căn hộ.

Ví tiền cũng vậy.

Tôi chỉ mang túi rác ra hành lang.

Tôi bấm chuông nhà mình.

Không ai trả lời.

Đương nhiên.

Tôi sống một mình.

Sau năm phút chửi chiếc khóa thông minh, tôi gọi ban quản lý bằng điện thoại gắn ở hành lang.

“Căn 1708, khóa lỗi.”

Nhân viên trực hỏi:

“Chị là khách của anh Hoàng à?”

“Anh Hoàng nào?”

“Chủ căn 1708.”

Tôi tưởng nghe nhầm.

“Tôi là chủ căn 1708.”

Đầu dây im lặng.

“Chị cho em xin tên.”

“Tạ Minh Lam.”

Tiếng gõ bàn phím.

“Em không thấy cư dân nào tên vậy.”

“Tôi ở đây bốn năm rồi.”

“Chị chờ em cử bảo vệ lên.”

Mười phút sau, hai bảo vệ xuất hiện cùng một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi mặc đồ ngủ.

Ông ta nhìn tôi.

“Cô là ai?”

Tôi nhìn ông ta.

“Ông là ai?”

“Tôi hỏi trước.”

Ông lấy điện thoại mở giấy tờ căn hộ.

Trên màn hình hiện đúng số 1708.

Tên chủ sở hữu:

HOÀNG ĐÌNH QUANG.

Tôi lạnh cả tay.

“Không thể.”

“Cô xâm nhập nhà tôi à?”

“Đây là nhà tôi.”

Ông ta yêu cầu mở cửa.

Khóa nhận mặt ông ngay lập tức.

Bên trong căn hộ vẫn là nhà tôi.

Chiếc sofa màu xám tôi mua năm ngoái.

Cây monstera tôi suýt làm chết ba lần.

Bức tranh mẹ tặng.

Nhưng có thêm giày đàn ông ở cửa.

Ảnh trên kệ không còn tôi.

Trong khung ảnh từng là tôi và mẹ ở Đà Lạt giờ là ông Quang cùng một người phụ nữ xa lạ.

Tôi chạy vào phòng ngủ.

Tủ quần áo đầy sơ mi nam.

Ngăn kéo nơi tôi cất hộ chiếu chỉ còn giấy tờ của ông ta.

Không một thứ gì mang tên tôi.

“Cô đi ra,” ông Quang nói. “Tôi gọi công an.”

Tôi quay lại.

“Điện thoại của tôi ở trên sofa.”

Ông nhìn.

Không có điện thoại.

Chỗ tôi chắc chắn đã đặt nó tối qua chỉ có một chiếc điều khiển TV.

Tôi bắt đầu thấy khó thở.

Tôi chạy khỏi căn hộ trước khi bảo vệ giữ lại.

Nhà cha mẹ cách đó mười lăm phút taxi.

Tôi không có tiền nên phải xin tài xế cho chuyển khoản sau. Ứng dụng ngân hàng trên chiếc điện thoại tôi mượn của bảo vệ không đăng nhập được vì số thuê bao của tôi báo “không tồn tại”.

Tôi nghĩ đến mẹ.

Chỉ cần mẹ mở cửa.

Chỉ cần bà gọi tên tôi.

Mọi thứ sẽ trở lại bình thường.

Tôi bấm chuông.

Mẹ mở.

Bà nhìn tôi lịch sự.

“Cô tìm ai?”

Tôi không hiểu câu hỏi.

“Mẹ.”

Nụ cười trên mặt bà biến mất.

“Xin lỗi?”

“Mẹ, con đây.”

Cha bước từ trong nhà ra.

“Có chuyện gì?”

Mẹ lùi lại.

“Cô này tự nhiên gọi em là mẹ.”

Tôi cười.

Một tiếng cười rất kỳ quặc.

“Ba.”

Cha chắn trước mẹ.

“Cô là ai?”

Tôi chỉ vào vết sẹo trên tay ông.

“Ba bị bỏng lúc sửa xe cho con năm con mười bảy tuổi.”

Ông tái mặt.

“Cô theo dõi gia đình tôi?”

“Mẹ dị ứng tôm. Ba uống cà phê không đường. Ngăn thứ hai trong bếp có thuốc huyết áp. Sau tủ sách phòng khách có vết bút chì con vẽ năm tám tuổi mà mẹ không cho sơn lại.”

Mẹ nhìn cha.

Không phải ánh mắt nhớ ra.

Là sợ hãi.

“Anh gọi công an đi.”

Tôi bước lùi.

Trong phòng khách, trên tường vẫn treo ảnh gia đình.

Nhưng chỗ tôi từng đứng giữa cha mẹ là một khoảng trống kỳ lạ.

Không phải người khác thay tôi.

Hai người đứng gần nhau hơn.

Như thể tôi chưa từng có mặt.

Tôi chạy.

Đến công ty, thẻ nhân viên không mở được cửa.

Lễ tân không biết tôi.

Trưởng phòng gọi bảo vệ khi tôi đọc đúng mật khẩu phòng họp và tên dự án đang bảo mật.

Tôi gọi bạn trai.

Số của Hoàng Nam là số duy nhất tôi thuộc lòng.

Anh bắt máy.

“Alo?”

Tôi gần khóc.

“Nam.”

“Ai vậy?”

“Anh đừng đùa.”

“Xin lỗi, ai vậy ạ?”

“Minh Lam.”

Im lặng.

“Tôi không quen ai tên Minh Lam.”

Tôi ngồi xuống bậc thềm trước tòa nhà.

“Ba ngày trước anh còn hỏi em muốn cưới mùa thu hay mùa đông.”

“Cô lấy số tôi ở đâu?”

“Trong điện thoại của em!”

“Cô bình tĩnh. Nếu cô tiếp tục quấy rối, tôi sẽ báo—”

Tôi cúp máy.

Đúng lúc đó, màn hình quảng cáo khổng lồ đối diện tòa nhà chuyển sang chiến dịch mới của một công ty bất động sản.

Gương mặt người đàn ông trên màn hình khiến tôi nghiến răng theo phản xạ.

VŨ TRƯỜNG PHONG.

Giám đốc chiến lược của đối thủ lớn nhất.

Người đã giành dự án của tôi ba lần, phá một cuộc thuyết trình bằng đúng hai câu hỏi và từng nói trước hội đồng rằng “Tạ Minh Lam rất thông minh, chỉ tiếc luôn nhầm sự tự tin với khả năng dự đoán”.

Tôi ghét anh suốt năm năm.

Không hiểu vì sao giữa lúc cả thế giới trở thành xa lạ, nhìn thấy một gương mặt mình ghét lại khiến tôi muốn khóc.

Rồi điện thoại của một người đi ngang rung.

Màn hình quảng cáo chớp tắt.

Gương mặt Trường Phong biến mất.

Thay bằng một quảng cáo khác.

“Minh Lam.”

Tôi quay lại.

Vũ Trường Phong đứng cách tôi ba mét.

Áo sơ mi trắng, cà vạt nới lỏng, mắt nhìn thẳng vào tôi.

Không nghi ngờ.

Không hỏi tôi là ai.

Anh gọi đúng tên.

Tôi đứng bật dậy.

“Anh nhớ tôi?”

Trường Phong không trả lời ngay.

Ánh mắt anh lướt qua bảo vệ công ty đang tiến về phía chúng tôi.

Anh nắm cổ tay tôi.

“Đi.”

“Tại sao anh—”

“Muốn biết thì lên xe.”

“Tôi không tin anh.”

Trường Phong quay lại.

“Tốt.”

Giọng anh lạnh như mọi lần chúng tôi đối đầu.

“Ít nhất còn một thứ thành phố chưa lấy được.”

Tôi đứng yên.

Anh nói câu tiếp theo.

“Cuối cùng cũng đến ngày thành phố trả cô về.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...