Chương 5: Người mẹ ở thế giới kia

Tôi không hỏi Trường Phong ngay.

Nếu quay sang anh lúc đó, tôi sợ mình sẽ tát anh trước khi nghe hết.

Bà lão chủ tiệm sách nhìn hai chúng tôi như thể đã chờ cảnh này mười bảy năm.

“Bà tên gì?” tôi hỏi.

“Sương.”

“Bà sống ở đây?”

“Nếu gọi thế này là sống.”

Bà Sương đưa tay ra ngoài cửa kính.

Thành phố B vẫn bất động.

Một tờ báo treo giữa quầy hàng không rơi xuống dù cửa mở.

Khói từ một xe thức ăn bên kia đường đứng yên như bị đóng băng.

“Đây không phải Vân Thành B nguyên vẹn,” bà nói. “Chỉ là phần ký ức không chịu biến mất.”

“Còn bà?”

“Ta ở đúng điểm giao thoa khi khóa nhánh. Không sang được A, cũng không tan vào B.”

“Bà là… ma?”

Bà cười.

“Nếu con thích từ đơn giản.”

Tôi không thích.

Nhưng ba ngày qua đã khiến tiêu chuẩn “hợp lý” của tôi giảm rất nhiều.

“Mẹ tôi đâu?”

Bà Sương nhìn tôi lâu.

“Con hỏi Tạ Thu Nghi hay Nguyễn Hạnh?”

Câu hỏi như cắt đôi ngực tôi.

“Tạ Thu Nghi.”

“Bà ấy để lại thứ cho con.”

Bà dẫn chúng tôi xuống kho dưới tiệm.

Trên tường có hàng trăm hộp băng, sổ tay và ảnh.

Không bụi.

Không phải vì sạch.

Vì bụi ở nơi này dường như cũng không có thời gian để rơi.

Bà lấy một máy quay cũ.

“Nguồn điện?” tôi hỏi.

“Ở đây những thứ đã từng chạy vẫn nhớ cách chạy.”

Tôi không hỏi thêm.

Băng được đưa vào.

Màn hình nhiễu.

Rồi một người phụ nữ xuất hiện.

Tóc ngang vai.

Kính gọng mảnh.

Mắt giống tôi.

Tôi biết ngay.

Không phải bằng ký ức.

Bằng một cảm giác sâu hơn rất nhiều.

“Lam.”

Bà gọi.

Chỉ một tiếng.

Tôi bắt đầu khóc.

Người phụ nữ trên băng mỉm cười.

“Nếu con xem được, nghĩa là đường khâu đã bật lại.”

Bà thở ra.

“Mẹ xin lỗi vì lời đầu tiên sau mười bảy năm lại là một lời cảnh báo.”

Tôi đưa tay chạm màn hình.

“Đừng quay lại tìm mẹ.”

Tôi khựng lại.

Thu Nghi tiếp tục:

“Thứ còn lại ở Vân Thành B không phải một nơi cho người sống. Nó là ký ức bị giữ giữa hai lịch sử. Nếu con trở về vì nghĩ mẹ đang đợi, con sẽ chỉ tự biến mình thành một phần của nó.”

Tôi nhìn bà Sương.

Bà không phủ nhận.

Video chuyển.

Trên bảng sau lưng mẹ là sơ đồ hai thành phố chồng lên nhau.

“Ba ngày trước giờ giao thoa, Minh Lam của Vân Thành A chết vì biến chứng viêm não.”

Tôi ngừng thở.

“Cha mẹ của con bé là Tạ Văn Khải và Nguyễn Hạnh.”

Cha mẹ tôi.

“Họ vừa mất con.”

Thu Nghi nhắm mắt.

“Mẹ đã làm điều mà đến giờ không biết nên gọi là cứu người hay ích kỷ.”

“Khi hai lịch sử chồng lên, những người có đối tượng tương ứng sẽ bị hợp nhất. Những người không có đối tượng tương ứng sẽ bị đẩy ra ngoài lịch sử chính.”

Màn hình hiện danh sách.

Sáu mươi ba cái tên.

Tên tôi đầu tiên.

“Mẹ phát hiện có sáu mươi ba người B không còn bản sống tương ứng ở A. Người A của họ đã chết trong vòng ba mươi ngày trước giao thoa.”

Tôi hiểu dần.

“Mẹ dùng những khoảng trống đó,” tôi thì thầm.

Trường Phong nói rất nhỏ:

“Đúng.”

Thu Nghi trên video như đang trả lời tôi.

“Mẹ khâu sáu mươi ba người vào những danh tính vừa mất.”

“Ký ức A tự viết lại để gia đình tin người trở về chưa từng chết.”

“Con là người đầu tiên.”

Tôi nghĩ đến mẹ hiện tại.

Cách bà luôn sợ tôi sốt cao.

Cách bà kiểm tra nhiệt độ của tôi dù tôi đã hai mươi tám tuổi.

Tôi từng thấy kỳ.

Bây giờ tôi hiểu.

Ở đâu đó rất sâu, cơ thể bà có lẽ vẫn nhớ đã mất một đứa con vì bệnh.

“Mẹ đã cướp nỗi đau của họ,” Thu Nghi nói.

“Và cho họ một đứa con khác mà họ tưởng là cùng một người.”

“Mẹ không biết có quyền làm vậy hay không.”

“Nhưng lúc đó, mẹ chỉ biết con còn sống và cả thế giới đang chuẩn bị nói con không nên tồn tại.”

Nước mắt tôi rơi liên tục.

“Mười bảy năm là giới hạn. Sau đó lịch sử chính sẽ tự kiểm tra lại các mối nối.”

“Nếu con đang bị quên, quá trình đó đã bắt đầu.”

Mẹ giơ một quyển sổ bìa đen.

“Bản ghi gốc nằm dưới Tháp Đồng Hồ Cũ, trong Kho Lưu Trữ Số 0.”

“Đừng để Phan Đức khóa lại lần nữa.”

“Ông ấy sẽ nói một lịch sử phải chết để một lịch sử sống.”

“Ông ấy không hoàn toàn sai.”

Tôi thấy Trường Phong ngẩng lên.

“Nhưng ông ấy đã giấu một lựa chọn khác.”

Video nhiễu mạnh.

Tôi tiến gần.

“Lựa chọn gì?”

Mẹ nói:

“Không buộc thành phố chỉ được nhớ một quá khứ.”

“Hãy để nó nhớ cả hai.”

Màn hình tắt.

Tôi đứng im.

Bà Sương nói:

“Thu Nghi tìm cách tạo bản ghi kép. Chưa hoàn thành.”

“Bà ấy đâu?”

“Sau khi đưa các con sang A, bà ấy ở lại giữ cửa cho đến phút cuối.”

“Chết?”

Bà Sương không dùng từ đó.

“Không sang.”

Tôi hiểu.

Tôi nhìn màn hình đen nơi gương mặt mẹ vừa biến mất.

Mười bảy năm qua tôi đã có một người mẹ.

Bây giờ tôi biết từng có thêm một người khác.

Không người nào thay người nào.

Nỗi đau cũng không chia đôi để nhẹ hơn.

“Còn Trường Phong?” tôi hỏi.

Bà Sương nhìn anh.

“Cậu ấy không dùng khoảng trống.”

“Ý bà?”

Trường Phong lên tiếng:

“Phiên bản A của tôi còn sống.”

Tôi quay lại.

“Vậy anh hợp nhất?”

“Không.”

“Tại sao?”

Anh kéo tay áo lên, để lộ vết sẹo tên tôi.

Bà Sương nói:

“Vì đứa trẻ này đã làm một việc không ai dự đoán.”

“Nó từ chối quên.”

Tôi nhìn Trường Phong.

“Vậy phiên bản A của anh đâu?”

Anh đáp:

“Trong tôi.”

“Anh là cả hai?”

“Từ năm mười hai tuổi.”

Tôi thấy sắc mặt anh lần đầu lộ mệt mỏi.

“Tôi nhớ hai tuổi thơ.”

“Hai gia đình.”

“Hai người mẹ.”

“Và hai phiên bản của cô.”

Tôi không biết câu cuối nghĩa gì.

Nhưng trước khi hỏi, tiếng chuông ngoài phố vang lên.

Một giờ mười ba phút.

Bà Sương tái mặt.

“Các con phải đi.”

“Vì sao?”

“Thành phố cũ đang thức.”

Ngoài cửa kính, chiếc xe từng đứng im bắt đầu lăn bánh.

Không có người lái.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...