Chương 7: Những người bị xóa
Nơi Trường Phong đưa tôi tới nằm dưới một tiệm sửa đồng hồ.
Cửa trước đóng.
Chúng tôi vào bằng hẻm sau.
Dưới tầng hầm có mười hai người.
Người trẻ nhất là một cô bé khoảng mười sáu.
Người lớn tuổi nhất hơn bảy mươi.
Tất cả nhìn tôi như nhìn người nổi tiếng.
Một người phụ nữ đứng lên.
“Minh Lam?”
“Cô nhớ tôi?”
“Không.”
Bà chỉ hồ sơ trên bàn.
“Tên cô ở đầu danh sách.”
Trường Phong giới thiệu.
“Đây là nhóm còn liên lạc được. Một số người chưa bị xóa hoàn toàn.”
Tôi nhìn cô bé mười sáu tuổi.
“Em?”
“Lê Ngọc.”
“Gia đình?”
Cô bé cắn môi.
“Mẹ em nhớ em lúc sáng. Đến trưa bà hỏi em vào nhà bằng cách nào.”
Tôi không biết nói gì.
Một ông già đặt tay lên vai cô.
“Tôi là Hải,” ông nói. “Người nhắn cho Phong.”
“Ông cũng từ B?”
“Ừ. A của tôi chết vì tai nạn lao động hai tuần trước giao thoa.”
“Ông biết từ bao giờ?”
“Sáu năm trước. Khi vợ tôi mất, trí nhớ khâu bắt đầu lỏng. Tôi nhớ mình có hai đám cưới với cùng một người ở hai nhà thờ khác nhau.”
Ông cười.
“Tôi tưởng già rồi lẫn.”
Trên tường có bảng với sáu mươi ba cái tên.
Mười chín tên đã bị gạch xám.
“Họ đâu?”
Ông Hải đáp:
“Biến mất trong mười năm qua.”
“Từng người một?”
“Ừ. Chúng tôi tưởng họ bỏ đi.”
“Nhưng?”
“Sau khi người đầu tiên biến mất, ảnh đổi. Hồ sơ đổi. Gia đình quên.”
“Không ai điều tra vì không ai nhớ người mất.”
Tôi cảm thấy lạnh.
“Họ trở về B?”
Trường Phong nói:
“Bà Sương cho rằng không.”
“Vậy đi đâu?”
“Thành một phần ký ức B.”
Tôi nhớ những bóng người học hình.
“Giống bà Sương?”
“Có thể tệ hơn. Bà ấy còn giữ bản thân vì ở điểm neo.”
Cô bé Ngọc hỏi:
“Tức là em sẽ chết?”
Không ai trả lời.
Tôi ghét sự im lặng đó.
“Chưa,” tôi nói.
Mọi người nhìn tôi.
Tôi không biết mình lấy đâu ra tự tin.
“Mẹ tôi để lại cách giữ cả hai lịch sử.”
Ông Hải đứng bật dậy.
“Thu Nghi?”
“Ông biết mẹ tôi?”
“Ai từ B mà không biết nhóm của bà ấy.”
Tôi kể về bản ghi kép.
Kho Lưu Trữ Số 0.
Tháp Đồng Hồ Cũ.
Phan Đức.
Khi nghe tên ông Phan, vài người tái mặt.
Một phụ nữ nói:
“Ông ta tìm tôi tuần trước.”
“Nói gì?”
“Bảo ký giấy xác nhận tự nguyện hồi hương.”
“Hồi hương?”
Bà đưa một tờ giấy.
Nó trông như văn bản hành chính bình thường.
Không logo cơ quan.
Không địa chỉ.
Chỉ có câu:
Tôi xác nhận từ bỏ quyền lưu trú trong Lịch sử A và chấp nhận khôi phục về nguồn gốc B.
Bên dưới là chỗ ký.
“Có ai ký?”
Ông Hải chỉ hai cái tên gạch đỏ.
“Hai người.”
“Rồi?”
“Biến mất trong vòng một giờ.”
“Gia đình quên?”
“Ngay lập tức.”
Tôi siết tờ giấy.
“Đó không phải hồi hương.”
“Không,” Trường Phong nói. “Là đồng ý bị xóa.”
“Tại sao ông Phan cần chữ ký nếu thành phố tự xóa được?”
Không ai biết.
Câu hỏi đó quan trọng.
Tôi chụp giấy bằng điện thoại Trường Phong.
Ảnh hiện bình thường trong ba giây.
Rồi phần chữ mờ đi.
Tôi dùng bút chép tay vào sổ.
Chữ vẫn còn.
“Đừng dùng thiết bị,” tôi nói. “Ghi tay.”
Chúng tôi bắt đầu sao lại tất cả tên, ngày sinh, gia đình, địa chỉ.
Nếu thành phố muốn xóa, chúng tôi sẽ tạo thật nhiều bản nhớ bằng con người.
Đến gần sáng, một phụ nữ chạy xuống tầng hầm.
“Hải!”
Bà thở không ra hơi.
“Ông Trí biến mất.”
Một cái tên trên bảng.
Nguyễn Văn Trí, 64 tuổi.
“Khi nào?”
“Mười phút trước. Tôi đang nói chuyện với ông ấy. Đèn chớp một cái.”
“Rồi?”
“Ghế trống.”
“Bà vẫn nhớ?”
“Tôi ghi tên ông ấy trên tay.”
Bà đưa cánh tay.
Mực xanh:
NGUYỄN VĂN TRÍ.
Nhưng khi tôi nhìn bảng, tên ông Trí đang phai.
Chữ mực đen trở thành xám.
Rồi trắng.
Ông Hải cầm bút viết lại.
Bút không ra mực ở đúng chỗ đó.
Trường Phong nói:
“Giai đoạn năm.”
Tôi nhìn căn phòng.
“Bao lâu nữa tới lượt tôi?”
Anh không trả lời.
Cô bé Ngọc nhìn qua cửa sổ tầng hầm nhỏ.
“Ngoài trời sao vậy?”
Tất cả quay lại.
Trời gần sáng.
Nhưng phía tây có một vầng trăng.
Phía đông cũng có một vầng trăng khác.
Hai mặt trăng cùng treo trên Vân Thành.
Trường Phong nói:
“Đêm hội tụ bắt đầu rồi.”