Chương 10: Kẻ Gác Sổ

Phan Đức không gọi người giữ Trường Phong.

Ông chỉ nhìn chúng tôi rồi đóng Bản Ghi Gốc.

“Các cô cậu nghĩ tìm được một câu là giải được mười bảy năm?”

Trường Phong đứng cạnh tôi.

“Không.”

“Vậy?”

“Ít nhất tìm đúng câu hỏi.”

Tôi suýt bật cười.

Câu của cha tôi ở truyện khác? Không. Của mẹ? Tôi nhớ bà Sương kể? Nhưng câu này là của Trường Phong, rất tự nhiên. Tôi giữ im lặng.

Phan Đức mở ngăn kéo dưới bàn.

Lấy một tấm ảnh.

Một phụ nữ trẻ đứng cạnh ông thời còn trẻ.

“Vợ tôi,” ông nói.

Tên sau ảnh:

PHẠM NGỌC LAN.

“Bà ấy ở B?” tôi hỏi.

“Ừ.”

“Ông nhớ?”

“Tôi là Người Gác Sổ. Tôi không được phép quên.”

“Vậy ông mang ký ức hai thành phố mười bảy năm?”

“Không chỉ hai.”

Tôi nhìn ông.

“Mỗi lần bản ghi sửa, tôi nhớ trước và sau.”

Lần đầu tiên tôi thấy ông không phải người nắm quyền.

Mà là người bị nhốt trong quyền đó.

“Tôi nhớ vợ mình sống,” ông nói. “Và nhớ bà ấy chưa từng tồn tại ở lịch sử hiện tại.”

“Tôi nhớ một con phố có ba mươi tám gia đình, rồi nhớ nó luôn là bãi xe.”

“Tôi nhớ những đứa trẻ lớn lên, rồi nhớ giấy khai sinh của chúng trắng.”

“Cô nghĩ tôi thích xóa?”

“Ông vẫn làm.”

“Vì tôi đã thấy điều gì xảy ra khi con người không phân biệt được ký ức nào thuộc đời mình.”

Trường Phong nói:

“Tôi phân biệt được.”

“Cậu là ngoại lệ.”

“Vậy học từ ngoại lệ.”

Phan Đức nhìn anh.

“Cậu sống mười bảy năm bằng cách biến một đứa trẻ thành kẻ thù trong đầu. Cậu gọi đó là thành công?”

Trường Phong không đáp.

Tôi đáp thay:

“Không.”

Anh quay sang.

“Nhưng nó chứng minh ký ức có thể cùng tồn tại.”

Tôi chỉ dòng mẹ để lại.

“Và bà ấy không nói phải khôi phục toàn bộ.”

“Chỉ quyền được ghi nhận.”

“Nghĩa là gì?” Phan Đức hỏi.

“Tên thật.”

Tôi mở danh sách sáu mươi ba người.

“Họ không cần cả thành phố nhớ chi tiết cuộc đời B.”

“Họ cần thành phố thừa nhận người đang sống ở A có nguồn gốc B và vẫn là người hợp lệ.”

“Một lịch sử có thể ghi chú một lịch sử khác từng tồn tại.”

“Cô đang nói biến bản ghi gốc thành hồ sơ đa lớp.”

“Đúng.”

“Ai làm chứng?”

Tôi khựng lại.

Phan Đức chạm sổ.

“Mọi sửa đổi danh tính cần ba tầng neo: người tự nhận tên, ít nhất một ký ức sống độc lập, và bản ghi công khai.”

“Mẹ cô chỉ hoàn thành tầng đầu cho sáu mươi ba người.”

Trường Phong nói:

“Tôi làm chứng cho Minh Lam.”

“Một.”

“Cha mẹ cô ấy đang nhớ.”

“Ký ức của họ chỉ tồn tại trong hội tụ. Khi hai nhánh tách, nó có thể mất.”

Tôi nghĩ đến lời mẹ hiện tại.

Vậy vẫn là con.

“Nếu họ tự nguyện ghi lại trước khi mất?”

Phan Đức im.

“Có thể,” ông nói.

“Còn bản ghi công khai?”

Trường Phong nhìn lên trần.

Tháp Đồng Hồ Cũ từng là trung tâm hệ thống báo động đô thị.

Tôi hiểu cùng lúc.

“Phát thanh.”

Phan Đức lắc đầu.

“Không đủ.”

“Ông vừa nói công khai.”

“Bản ghi công khai nghĩa là một lượng đủ lớn ký ức tập thể phải tiếp nhận tên.”

“Bao lớn?”

“Không có con số.”

“Vậy thử.”

“Nếu thất bại?”

“Chúng ta đang thất bại sẵn.”

Ông nhìn đồng hồ.

Hai mặt trăng trên ô cửa tròn đã gần chạm nhau.

“Còn ba giờ.”

“Cho tôi hệ thống phát thanh.”

“Không.”

“Ông không cần tin tôi.”

“Đây không phải chuyện tin.”

“Vậy là gì?”

“Nếu cô đọc lịch sử B cho cả thành phố trong lúc hội tụ, cô có thể kích hoạt ký ức sâu ở hàng triệu người.”

“Tôi không đọc lịch sử.”

Tôi chỉ danh sách.

“Tôi đọc tên.”

“Tên mang ký ức.”

“Vậy ông định làm gì? Tiếp tục dụ từng người ký cho đến khi sạch?”

Phan Đức siết tay.

“Tôi sẽ khóa nhánh lúc hai mặt trăng chạm.”

“Không cần chữ ký?”

“Nếu hội tụ vượt ngưỡng, quyền bảo toàn khẩn cấp cho phép.”

Tôi lạnh người.

“Sáu mươi ba người?”

“Sẽ bị đào thải.”

“Trường Phong?”

Ông nhìn anh.

“Có thể ký ức B của cậu bị xóa. Có thể cả cấu trúc hợp nhất không chịu được.”

Tôi nắm tay anh theo phản xạ.

Trường Phong nhìn xuống tay chúng tôi.

Không nói.

Tôi quay lại Phan Đức.

“Ông sẵn sàng giết sáu mươi ba người để tránh rủi ro tâm lý cho thành phố?”

“Tôi sẵn sàng giữ sáu triệu người trong một lịch sử họ có thể sống.”

“Ông lại đếm.”

“Người giữ thành phố phải đếm.”

“Vậy để người trong thành phố được chọn.”

Tôi lấy điện thoại.

Không sóng.

Phan Đức đã chặn.

Trường Phong cười.

“Tôi đoán ông sẽ làm vậy.”

Anh rút một máy bộ đàm cũ.

“Ông Hải đang ở phòng phát dự phòng.”

Phan Đức thay đổi sắc mặt.

“Cậu—”

“Tôi chuẩn bị mười bảy năm.”

Anh nhìn tôi.

“Cô có danh sách?”

Tôi giơ sổ chép tay.

“Có.”

“Có muốn làm chuyện cực kỳ thiếu thận trọng không?”

“Anh hỏi người từng đấu với anh năm năm?”

Trường Phong mỉm cười.

“Đúng là câu hỏi thừa.”

Chúng tôi chạy lên cầu thang.

Phan Đức không đuổi.

Đến cửa, ông gọi:

“Minh Lam.”

Tôi quay lại.

Ông đứng một mình bên Bản Ghi Gốc.

“Nếu cô làm thành phố vỡ, tôi sẽ là người khóa nó.”

“Nếu tôi thành công?”

Ông nhìn ảnh vợ.

“Thì có lẽ lần đầu tiên sau mười bảy năm…”

Giọng ông nhỏ đi.

“Tôi sẽ viết tên bà ấy lại.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...