Chương 6: Lời nguyền của kẻ thù

Chúng tôi chạy về ga Bắc Vân trong một thành phố đang học cách chuyển động.

Đèn giao thông đổi màu.

Cửa hàng tự mở.

Radio trong một chiếc taxi không người bỗng phát bản tin năm 2009.

“Mất điện diện rộng dự kiến—”

Rồi giọng méo đi.

“Minh Lam.”

Tôi dừng.

Radio vừa gọi tên tôi.

Trường Phong kéo tôi đi.

“Đừng đáp.”

“Tại sao?”

“Những thứ ở đây đang dùng ký ức của cô để dựng người.”

Phía sau có tiếng chân.

Một.

Rồi nhiều.

Tôi quay đầu.

Giữa đường xuất hiện những hình người mờ.

Không mặt.

Mỗi bước, họ rõ hơn.

Một người phụ nữ bắt đầu có tóc giống mẹ.

Một người đàn ông có dáng cha.

“Lam.”

Giọng mẹ hiện tại.

“Con đi đâu?”

Tôi khựng lại.

Trường Phong đứng chắn trước tôi.

“Không phải bà ấy.”

“Tôi biết.”

Nhưng chân tôi không đi.

Hình người đưa tay.

“Mẹ nhớ con rồi.”

Tôi suýt khóc.

Trường Phong nắm tay tôi.

Lần đầu tiên từ sáng anh chạm hẳn.

Một ký ức nổ ra trong đầu.

Tôi mười một tuổi.

Ga Bắc Vân đông người.

Mất điện.

Tôi và một cậu bé trốn dưới quầy vé.

Cậu bé khóc.

Tôi bôi thứ mực đen lên cánh tay cậu.

“Đau không?”

“Đau.”

“Mẹ cậu bảo mực neo phải chạm máu mới giữ được.”

“Tớ ghét cậu.”

“Ghét cũng được.”

Tôi viết tên mình lên tay cậu.

MINH LAM.

Tôi nói:

“Nếu cả thành phố quên tớ, cậu cứ ghét tớ cũng được.”

“Miễn là nhớ.”

Ký ức biến mất.

Tôi đang đứng giữa đường, tay Trường Phong vẫn nắm tay.

“Là tôi viết.”

Anh gật.

“Cô nhớ rồi.”

Tôi nhìn vết sẹo trên tay anh.

“Anh không tự chọn?”

“Ban đầu không.”

“Nhưng năm năm qua thì có.”

Anh im.

“Nói.”

“Chạy trước.”

Những bóng người phía sau đã có mặt.

Mặt cha.

Mặt mẹ.

Mặt Hoàng Nam.

Mỗi người gọi tôi.

Chúng tôi lao xuống ga.

Tàu vẫn chờ.

Cửa sắp đóng.

Trường Phong đẩy tôi vào.

Một bàn tay mờ chụp vai anh.

Tôi kéo anh.

Cửa đóng cắt ngang cánh tay bóng.

Nó tan như khói.

Đoàn tàu chạy.

Tôi ngồi đối diện Trường Phong.

“Bây giờ nói.”

Anh nhìn cửa sổ.

“Sau giao thoa, tôi nhớ cả A lẫn B. Nhưng ký ức B mờ dần.”

“Tên tôi giữ được.”

“Vì vết mực?”

“Một phần.”

“Phần còn lại?”

Trường Phong cười nhạt.

“Tôi liên tục nhắc.”

“Bằng cách ghét tôi?”

“Không phải lúc đầu.”

Anh kể năm mười sáu tuổi từng gặp tôi ở một cuộc thi học sinh.

Anh gọi tên tôi.

Kể ga Bắc Vân.

Tôi ngất.

Khi tỉnh, tôi không nhớ cuộc nói chuyện.

Một năm sau anh thử lại.

Tôi sốt ba ngày.

“Thành phố phản ứng khi ai đó cố đưa ký ức bị xóa trở lại quá nhanh,” anh nói.

“Nên anh bỏ?”

“Tôi đổi cách.”

“Năm hai mươi ba tuổi?”

“Tôi thấy tên cô trong danh sách pitching.”

Tôi nhớ ngày đó.

Tôi trình bày một dự án tái thiết khu bờ sông.

Trường Phong ngồi phía đối thủ, hỏi đúng điểm yếu khiến hội đồng loại phương án của tôi.

Tôi ghét anh từ hôm ấy.

“Anh cố tình?”

“Câu hỏi là thật. Phương án của cô có lỗi.”

“Anh có thể nói riêng.”

“Tôi cần cô nhớ.”

“Nên anh làm tôi mất dự án?”

“Tôi không làm cô mất. Tôi chỉ không nhường.”

“Khác nhau ít lắm.”

“Tôi biết.”

“Ba lần giành dự án?”

“Tôi cạnh tranh thật.”

“Bài phỏng vấn nói tôi tự cao?”

“Tôi nói cô tự tin quá mức ở một tình huống cụ thể. Báo cắt câu.”

“Anh không đính chính.”

“Cô giận tôi ba tháng.”

Tôi muốn bóp cổ anh.

“Anh dùng sự nghiệp của tôi làm thuốc nhớ?”

“Tôi dùng những lần chúng ta thật sự bất đồng để duy trì một mối quan hệ cô không thể bỏ qua.”

“Nghe vẫn kinh khủng.”

“Đúng.”

Anh không biện hộ.

Điều đó làm tôi khó giận hơn.

“Anh có thể nói sự thật.”

“Mỗi lần nói, cô bị lịch sử sửa lại.”

“Vậy anh quyết định thay tôi.”

“Đúng.”

“Tôi ghét nhất kiểu đó.”

“Tôi biết.”

Tôi bật cười cay đắng.

“Tất nhiên anh biết. Anh dành năm năm nghiên cứu cách làm tôi bực.”

Trường Phong nhìn tôi.

“Không phải chỉ năm năm.”

“Gì?”

“Tôi nhớ cô mười bảy năm.”

Câu đó làm toa tàu im hẳn.

Tôi nhìn sang chỗ khác.

Không muốn cảm xúc đi theo hướng nào khác ngoài tức giận.

“Phiên bản A của tôi,” tôi hỏi. “Anh nói anh nhớ cả hai.”

“Ừ.”

“Anh quen cô ấy?”

“Không thân.”

“Cô ấy thế nào?”

Anh nghĩ.

“Trầm hơn cô.”

“Cảm ơn.”

“Không cãi nhiều.”

“Anh thích cô ấy hơn?”

Câu hỏi ra khỏi miệng trước khi tôi kịp ngăn.

Trường Phong nhìn tôi.

Rất lâu.

“Không.”

“Tại sao?”

“Vì cô ấy không phải người viết tên mình lên tay tôi rồi bảo cứ ghét cũng được.”

Tôi không nói nữa.

00:50, tàu dừng ở Vân Thành A.

Chúng tôi bước lên sân ga.

Một camera an ninh quay theo Trường Phong.

Khi tôi đi qua, nó chớp.

Màn hình giám sát hiện một bóng mờ.

Giai đoạn ba.

Trường Phong nhìn thấy.

“Chúng ta nhanh hơn.”

“Nhanh hơn cái gì?”

“Danh sách dự đoán.”

Anh lấy điện thoại kiểm tra.

Có mười bảy cuộc gọi nhỡ.

Một tin nhắn từ người tên Hải:

Ba người nữa mất hồ sơ trong tối nay. Một người biến mất trước mặt con trai.

Tôi nhìn Trường Phong.

“Không chỉ mình tôi.”

“Chưa bao giờ chỉ mình cô.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...