Chương 8: Đêm thành phố có hai mặt trăng
Không ai ngoài chúng tôi phản ứng với mặt trăng thứ hai trong mười phút đầu.
Người đi làm sớm vẫn chạy xe.
Xe buýt vẫn dừng.
Quán ăn mở cửa.
Rồi một người đàn ông giữa ngã tư ngẩng lên.
Ông đánh rơi cốc cà phê.
“Hai… hai cái?”
Người bên cạnh nhìn.
Hét.
Trong vòng vài phút, cả thành phố bắt đầu thấy.
Điện thoại quay được một mặt trăng.
Mắt người thấy hai.
Mạng xã hội bùng nổ với những bài viết mà ảnh không chứng minh được.
ẢO GIÁC TẬP THỂ?
HIỆN TƯỢNG KHÍ QUYỂN?
TẠI SAO CAMERA KHÔNG THẤY?
Trường Phong nói:
“Hai lịch sử đang chồng.”
Đường phố bắt đầu thay đổi.
Tòa nhà ngân hàng trước mặt chớp thành một rạp hát cũ rồi trở lại.
Một cây cầu xuất hiện xuyên qua khu dân cư trong ba giây.
Người ta la hét.
Xe phanh loạn.
Ông Hải yêu cầu mọi người ở yên dưới hầm.
Tôi không.
“Tôi phải đến gặp cha mẹ.”
Trường Phong chặn.
“Bây giờ?”
“Nếu hai lịch sử chồng, họ có thể nhớ.”
“Hoặc nhớ cả hai.”
“Tôi cần biết.”
Anh nhìn tôi.
“Tôi đi cùng.”
“Không cần.”
“Cô đang ở giai đoạn ba. Có lúc người khác không thấy cô. Đi một mình nguy hiểm.”
“Anh luôn có lý do rất khó chịu.”
“Tôi luyện nhiều năm.”
Tôi suýt cười.
Chúng tôi đến nhà cha mẹ lúc 06:20.
Cửa mở trước khi tôi bấm chuông.
Mẹ đứng đó.
Bà nhìn tôi.
Mắt mở lớn.
“Lam?”
Tôi không thở được.
“Mẹ.”
Bà ôm tôi.
Toàn thân run.
“Con đi đâu? Hôm qua mẹ…”
Rồi bà dừng.
“Hôm qua mẹ đã gọi công an.”
“Mẹ nhớ?”
Bà ôm đầu.
“Mẹ nhớ con.”
“Mẹ cũng nhớ…”
Cha bước ra, mặt trắng bệch.
Ông cầm một tấm ảnh.
Trong ảnh là bé gái khác.
Nhưng giống tôi.
“Minh Lam chết năm mười một tuổi,” ông nói.
Tôi không biết cha đang nói tôi hay cô bé A.
“Ba nhớ bệnh viện.”
Ông khóc.
“Ba nhớ chôn con.”
Mẹ hét:
“Không. Con đang ở đây.”
“Anh cũng nhớ nó lớn lên.”
Cha nhìn tôi.
“Hai cái đều thật.”
Tôi bước vào.
Trên tường, ảnh gia đình chớp giữa hai phiên bản.
Một phiên bản có tôi từ mười hai tuổi đến nay.
Một phiên bản kết thúc ở tấm ảnh lớp năm.
Mẹ chạm mặt tôi.
“Con là ai?”
Câu hỏi đau hơn lúc bà hoàn toàn không nhớ.
Tôi đáp:
“Con là Minh Lam.”
“Con gái mẹ?”
Tôi không biết có quyền trả lời không.
Cuối cùng tôi nói:
“Con là người đã sống với mẹ mười bảy năm.”
Bà khóc.
Rồi ôm tôi lại.
“Vậy vẫn là con.”
Tôi vỡ ra.
Cha ngồi xuống ghế, khóc im lặng.
“Còn con bé kia?”
Không ai biết cách gọi cô bé đã chết.
Tôi ngồi cạnh ông.
“Ba không cần bỏ một đứa để giữ một đứa.”
Ông nhìn tôi.
“Ba nhớ cả hai.”
Đó chính là điều mẹ B từng nói.
Để thành phố nhớ cả hai.
Điện thoại Trường Phong rung.
Ông Hải báo:
Phan Đức đang gom người ở Kho Số 0. Ông ta nói nếu Minh Lam tự nguyện hồi hương, những người còn lại được giữ.
Tôi đọc.
“Có thể thật không?”
Trường Phong nói ngay:
“Không.”
“Anh chắc?”
“Không.”
“Vậy đừng trả lời thay.”
Anh siết hàm.
Tôi hiểu anh sợ.
Tôi cũng sợ.
Cha hỏi:
“Chuyện gì?”
Tôi không đủ thời gian giải thích hết.
Chỉ nói:
“Có thể con phải đi.”
Mẹ nắm tay tôi.
“Đi đâu?”
“Con chưa biết.”
Bà lắc đầu.
“Mẹ vừa nhớ lại. Con không được biến mất nữa.”
Tôi ôm bà.
“Con sẽ cố.”
Khi chúng tôi rời nhà, Hoàng Nam đứng ngoài cổng.
Bạn trai tôi.
Hoặc người từng là bạn trai.
Anh nhìn tôi như người tỉnh sau cơn mê.
“Lam.”
Tôi dừng.
“Anh nhớ?”
Nam ôm đầu.
“Anh nhớ hôm qua không biết em.”
“Anh cũng nhớ ba năm qua.”
“Chuyện mình định cưới.”
Trường Phong đứng phía sau tôi.
Nam nhìn anh.
“Tại sao anh ta ở đây?”
Tôi gần bật cười.
Đúng là ký ức trở lại. Nam vẫn ghét Trường Phong.
“Chuyện dài.”
“Đi với anh.”
“Không được.”
“Em đang gặp chuyện gì?”
Tôi nhìn người đàn ông từng là nơi an toàn của mình.
Và nhận ra chỉ một ngày bị quên đã thay đổi thứ gì đó không thể quay lại ngay.
“Nam, em sẽ giải thích nếu còn thời gian.”
“Nếu?”
Tôi không trả lời.
Hai mặt trăng bắt đầu tiến gần nhau trên bầu trời.
Đồng hồ thành phố đồng loạt nhảy về 01:13 dù mới bảy giờ sáng.
Loa công cộng bật lên.
Không có thông báo giao thông.
Là giọng Phan Đức.
“Tạ Minh Lam.”
Cả thành phố nghe tên tôi.
“Nếu cô muốn sáu mươi hai người còn lại được giữ trong Lịch sử A, hãy đến Tháp Đồng Hồ Cũ trước khi hai mặt trăng chạm nhau.”
“Một người trở về.”
“Sáu mươi hai người ở lại.”
Loa tắt.
Trường Phong nói:
“Ông ta nói dối.”
Tôi nhìn anh.
“Nếu chỉ có một phần trăm là thật thì sao?”
“Cô không được dùng mình đánh cược thay người khác.”
“Anh đã dùng mình nhớ tôi mười bảy năm mà không hỏi.”
Anh im.
Tôi nói:
“Lần này để tôi tự chọn.”