Căn phòng VIP của khách sạn Daewoo sáng trưng ánh đèn pha lê, tiếng nhạc cổ điển du dương vang lên giữa những ly champagne va chạm leng keng. Tiệc từ thiện thường niên của tập đoàn Trần Gia – nơi giới thượng lưu Hà thành khoe mẽ sự cao quý bằng những nụ cười đạo đức giả.
Vy đứng sau lưng chồng, mặc chiếc váy dài thêu hoa sen màu trắng tinh khôi, cúi đầu khi có người lớn tuổi chào hỏi. Cô không dám nhìn thẳng vào ai, đôi tay nắm chặt túi xách như thể đó là điểm tựa duy nhất còn lại trong dinh thự đầy rẫy những cái nhìn khinh miệt.
Bà Trần Minh Châu, mẹ chồng Vy, bước tới với vẻ uy nghiêm khó tả. Bà mặc áo dài brocade đỏ thẫm, mái tóc uốn xoăn tinh tế, gương mặt trang điểm hoàn hảo che giấu mọi dấu vết thời gian. Ánh mắt bà lướt qua Vy như lướt qua một vật vô tri.
"Con dâu à, sao hôm nay trông mày tiều tuỵ thế? Hay tại mày lo lắng vì vẫn chưa cho nhà này sinh được đứa nào?"
Tiếng cười khúc khích nổi lên từ những vị khách xung quanh, họ vờ như đang trò chuyện riêng nhưng tai đều chú ý về phía hai婆媳. Ông Trần Đức Long, bố chồng Vy, nhíu mày không hài lòng với cách bà xã mở miệng ngay trước báo chí và đối tác.
Vy cúi thấp hơn nữa, môi run nhẹ nhưng không dám đáp lời. Cô biết nếu cãi lại, hậu quả sẽ kéo dài suốt nhiều đêm liền – bị bắt quỳ gối dọn mâm cơm nguội, bị cắt sạch thẻ tín dụng, bị đuổi ra khỏi phòng ngủ chính để ở căn phòng kho cũ ẩm thấp.
"Bà Vy, con nên chăm sóc sức khoẻ nhiều hơn nhé," một bà cụ giàu có chen vào, giọng điệu ngọt ngào nhưng ánh mắt sắc lạnh. "Nhà này cần cháu đích tôn mà."
Vy cảm thấy hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực, những lời nói độc địa cứa sâu vào tự tôn cuối cùng của cô. Nhưng thay vì nước mắt chảy dài như mọi khi, lần này Vy ngước đôi mắt ướt long lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào khuôn mặt của bà Trần Minh Châu.
Và trong thoáng chốc đó, dưới lớp phấn son dày cộm, Vy nhìn thấy một tia hoảng hốt lướt qua đáy mắt người đàn bà luôn tỏ ra quyền uy tuyệt đối. Chỉ nửa giây rồi tan biến, nhưng đủ để Vy hiểu: bà ta đang sợ điều gì đó.