Phiên tòa kết thúc bằng tiếng búa gõ xuống bàn chủ tọa — không vang, mà đục, như cái đầu ai đó bị đóng đinh vào gỗ.
Vy đứng dậy. Không nhìn lên ghế xét xử. Cũng không quay lại phía phòng xử án, nơi bà ta đang bị còng tay dắt đi, áo sơ mi trắng nhuộm vệt mồ hôi dưới nách, tóc tai xộc xệch, miệng vẫn còn sùi bọt mép từ trận khóc lóc giả vờ trước khi tuyên án. Bà ta vừa kêu “không công bằng”, vừa thét “ta nuôi cái nhà này bằng máu”, rồi bật cười khúc khích giữa phiên tòa — tiếng cười như răng cưa cào lên đá hoa cương.
Vy bước ra hành lang toà án Hà Nội dưới trời mưa phùn tháng mười một. Không ô dù. Không áo khoác. Chỉ chiếc váy đen cổ cao, không ren, không tua, không nếp gấp thừa — như một bản án đã ký tên bằng mực khô.
Cô dừng lại bên cửa kính lớn, nhìn bóng mình phản chiếu cùng những người chờ ngoài: phóng viên tờ Thời Báo Tài Chính, một vài cổ đông Trần Gia mặc vest ủ rũ, và người giúp việc cũ — bà Lan — đứng nép sau cột, tay run run cầm theo cái túi ni lông đựng chiếc lược cũ của nguyên phối, đã được gửi đi xét nghiệm ADN lần thứ ba.
Vy mở túi. Lấy ra tờ giấy trắng. Không phải đơn kháng cáo. Không phải thư từ chức. Mà là biên bản chuyển giao quyền giám hộ di sản Trần Gia — có dấu đỏ của toà, chữ ký của chín thành viên hội đồng, và dòng ghi chú nhỏ ở cuối trang: “Người giám hộ không hưởng lợi ích tài chính cá nhân. Toàn bộ thu nhập từ bất động sản họ Trần trong vòng năm năm tới sẽ được chuyển vào quỹ giáo dục con trai nguyên phối – Trần Minh Anh.”
Cô gấp tờ giấy. Nhét vào túi áo ngực trái — ngay trên tim. Không để nó chạm da. Chỉ để nó nằm đó như một vết sẹo chưa lành.
Buổi lễ chuyển giao diễn ra tại phòng họp tầng 42 toà nhà Trần Gia Tower. Không hoa. Không băng rôn. Chỉ một chiếc bàn dài, chín ghế, và chiếc ghế chủ tịch — bằng gỗ mun, lưng cao, không tay vịn, chỗ ngồi duy nhất không có nút điều khiển dưới chân.
Khi Vy bước vào, tất cả đứng dậy. Không phải vì kính trọng. Mà vì chưa ai từng thấy ai ngồi vào chiếc ghế ấy mà không mang theo danh tính được sinh ra từ dòng họ Trần.
Cô không chào. Không nói cảm ơn. Không hỏi “có ai phản đối không?”. Chỉ đặt tay lên mặt bàn, ngón giữa khẽ gõ ba cái — như tiếng đồng hồ quả lắc bắt đầu đếm ngược.
Rồi cô ngồi xuống.
Không ngẩng mặt. Nhưng ánh mắt hạ xuống — đúng vào chỗ sàn đá hoa cương nơi bà ta từng đứng, tay cầm thìa bạc, chỉ vào đầu gối Vy: “Quỳ xuống. Dọn mâm cơm nguội. Đồ vô dụng không đẻ được con thì cút khỏi nhà Trần.”
Giờ sàn đó trống. Không mâm. Không cơm. Không tiếng thìa chạm đĩa.
Chỉ có tiếng đồng hồ treo tường — tiếng tích tắc đều đều, chậm rãi, như đang đếm từng giây bà ta còn thở trong tù.
Một cổ đông già nhất — ông Bùi, từng ôm bà ta gọi “chị Hai” suốt hai mươi bảy năm — đứng dậy, giọng run:
— Cô Vy… tôi xin lỗi vì đã tin bà ấy. Vì đã để bà ấy dùng tên chị Hoài — người vợ đầu tiên — để ký hợp đồng chuyển nhượng cổ phần…
Vy ngắt lời. Không lớn tiếng. Không cười. Chỉ khẽ nghiêng đầu, mắt vẫn giữ nguyên hướng nhìn xuống sàn:
— Ông không cần xin lỗi. Ông chỉ cần nhớ rõ: bà ấy không từng là “chị Hai”. Bà ấy là “con gái út bị bỏ rơi vì dị tật tim bẩm sinh”, được đưa đi nuôi ở Thái Bình năm 1973. Chị Hoài thì sinh tại Bệnh viện Phụ Sản Trung Ương, ngày 12/3/1971 — có giấy khai sinh gốc, có ảnh chụp trong bệnh viện, có dấu mộc của bác sĩ trực đêm hôm ấy. Còn bà ta? Không có dấu vân tay nào trong hệ thống dân sự trước năm 2005. Chỉ có một tấm ảnh chụp lén trong tủ thuốc — bà ta đang đổ thuốc an thần vào ly nước cam của chị Hoài, lúc chị ấy mới sinh Minh Anh được mười bảy ngày.
Ông Bùi tái mặt. Không phải vì cú sốc. Mà vì nhớ ra: tấm ảnh ấy — ông từng thấy trong hồ sơ lưu trữ nội bộ năm 2018, nhưng nghĩ là ảnh giả, nên cho hủy.
Vy đứng dậy. Không rời ghế. Chỉ đưa tay phải ra sau lưng — một trợ lý bước tới, đặt vào lòng bàn tay cô chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ, mặt kính đã nứt, kim giờ dừng ở 3 giờ 17 phút.
Cô xoay mặt đồng hồ về phía cửa sổ. Ánh sáng mưa chiều xuyên qua kính, lóe lên trên lớp bụi dày phủ mặt kính.
— Nó ngừng đập ngày chị Hoài chết.
— Giờ tôi bật lại.
— Không để nó chạy tiếp.
— Mà để nó đếm ngược — từ ngày bà ta vào tù, đến ngày tên bà bị xoá khỏi mọi giấy tờ gia phả, sổ sách, và bảng vàng danh dự của Trần Gia.
Cô đặt đồng hồ lên bàn. Không mở nắp. Không nhấn nút. Chỉ để nó nằm đó — như một bản án chưa đọc hết, nhưng đã thi hành xong.