Phiên họp cổ đông diễn ra đúng như kế hoạch. Phòng hội nghị tầng ba mươi hai lầu Trần Gia - nơi ánh đèn led lạnh lẽo soi rõ từng khuôn mặt thượng lưu ngồi quanh bàn ovale gỗ mun nhập khẩu. Chủ tịch hội đồng quản trị Trần Minh Châu - người đàn ông năm chục tuổi với hàm râu gọn gàng và đôi kính nửa gương - vừa gõ búa thông báo phiên họp bắt đầu thì cánh cửa phía sau bật mở.
Vy bước vào, mặc vest đencut tay Ý đơn giản nhưng sắc sảo, tay cầm chiếc cặp da nhỏ. Bên cạnh là một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng -looks thư ký công chứng- nhưng ánh mắt lạnh lùng của hắn khiến vài thành viên hội đồng nhíu mày. Không ai được phép vào muộn. Mà Vy cũng chẳng có quyền gì ở đây ngoài danh nghĩa con dâu bất đắc dĩ.
"Bà cụ chưa đến màVy đã tới sớm thế?" Bà Dương - cổ đông lớn thứ ba - giọng chua chát như giấm.
Vy không đáp, chỉ đi thẳng về ghế khách mời rồi đặt chiếc cặp da xuống bàn. Tiếng kim loại va chạm vang lên khẽ trong im lặng nặng nề. Chồng Vy -Trần Minh Khôi -ngồi ở vị trí phó chủ tịch, mặt tái mét nhìn vợ như gặp ma. Ông ta tưởng Vy vẫn đang bị nhốt trong phòng kho.
"Con... con làm gì ở đây?"
Vy mỉm cười yếu ớt, nhưng đôi mắt không hề dao động:
"Tôi đến để làm sáng tỏ một số chuyện, anh Khôi."
Chủ tịch Châu gõ búa yêu cầu trật tự, nhưng chưa kịp nói gì thì cửa phòng lại mở toang. Người đàn bà mặc áo dài hồng pastel bước vào -bà Trần Thị Lan, mẹ chồng kiêm CEO tập đoàn- dáng vẻ uy nghiêm như tượng thánh. Nhưng khi nhìn thấy Vy đứng giữa phòng hội nghị, đôi mày bà giật giật.
"Mày... mày dám tự ý rời khỏi phòng?" Giọng bà run lên vì giận dữ, nhưng Vy chỉ lạnh lùng kéo ghế ngồi xuống.
"Lý do triệu tập cuộc họp hôm nay là gì?" Luật sư trẻ tuổi bên cạnh Vy lên tiếng, giọng trầm ổn định. "Theo điều lệ công ty, mọi thay đổi nhân sự cấp cao phải có sự đồng thuận của ít nhất hai phần ba hội đồng."
Bà Lan cười khẩy, giọng đầy sự coi thường:
"Thằng Khôi nó suy nhược thần kinh, cần nghỉ ngơi lâu dài. Tôi đề xuất tạm thời rút toàn bộ quyền quyết định về tay mình để bảo vệ tài sản gia tộc."
Các cổ đông gật gù tán thành, họ đã quen với việc bà Lan nắm mọi quyền lực. Chỉ có bà Dương nhíu mày nhìn sang Vy -dường như cảm nhận được điều gì đó bất thường.
Vy chậm rãi mở chiếc cặp da, lấy ra một phong bì niêm phong màu đỏ dày cộp. Tiếng giấy vụn nhẹ nhàng nhưng trong căn phòng tĩnh lặng này lại vang như tiếng bom nổ.
"Vậy à? Nhưng tôi nghĩ..." Vy nâng niОсмь mắt nhìn thẳng vào bà Lan, giọng dịu dàng như dao phủ bột: "...các cổ đông nên biết ai mới là người thực sự có quyền quyết định trong ngôi nhà này."
Bà Lan bật dậy khỏi ghế, mặt tái xanh:
"Con đĩ nhà nghèo mày dám nói gì với mẹ? Mày tưởng mày là ai? Một đứa vô sinh, vô dụng như mày mà đòi tranh giành quyền lực với mẹ hả?"
Tiếng ghế wood đẩy ra vang lên cái roạt trong không gian yên lặng. Các cổ đông giật mình trước thái độ hung hãn của bà Lan, nhưng ai cũng chờ đợi phản ứng của Vy. Họ muốn xem con dâu ngoan hiền này sẽ sụp đổ thế nào dưới áp lực.
Vy không cử động, chỉ chậm rãi rút từ phong bì ra một tờ giấy A4 in logo bệnh viện gene Genetica International. Dưới ánh đèn, hàng chữ 'Kết quả xét nghiệm ADN' hiện rõ mồn một.
"Có lẽ..." Vy nâng tờ giấy lên cao để mọi người đều nhìn thấy, giọng vẫn bình thản: "...trước khi bàn về quyền lực, chúng ta nên xác minh xem ai mới thực sự thuộc dòng dõi họ Trần."
Chủ tịch Châu đeo kính đọc qua tờ giấy, mặt dần tái đi. Bà Dương thở gấp, còn bà Lan cứng người như tượng đá. Chỉ có luật sư trẻ tuổi bên cạnh Vy là giữ nguyên nụ cười lạnh lùng, như thể tất cả đã nằm trong kế hoạch.
"Đây là kết quả so sánh mẫu tóc từ lược cũ của chị Trần Thị Ngọc -vợ đầu tiên của bác Trần Minh Đức, bố anh Khôi- với mẫu ADN thu thập từ bà Lan." Vy tiếp tục, giọng không chút run rẩy. "Kết quả cho thấy có sự trùng khớp huyết thống... nhưng khác giới tính di truyền."
Căn phòng như đóng băng. Bà Lan run rẩy chỉ tay vào Vy:
"Mày... mày vu khống! Mày làm giả bằng chứng!"
Vy lắc đầu, chậm rãi rút thêm một phong bì nữa từ cặp da:
"Không đâu ạ. Vì tôi còn có băng ghi âm nữa."
Chiếc điện thoại được đặt lên bàn, ngón tay Vy nhấn play. Tiếng static rè rè rồi một giọng nữ vang lên -giọng bà Lan, nhưng khác hẳn vẻ đạo morris ngày thường, thay vào đó là sự căm hận trần trụi:
"Chị à, em nuôi chị bao năm... giờ đến lượt em hưởng. Chị đừng lo, thuốc này uống mỗi tối thôi... chị sẽ ngủ rất ngon..."
Cả phòng lặng như tờ. Bà Dương che miệng, chủ tịch Châu buông kính xuống bàn, còn Khôi run rẩy nhìn mẹ ruột như nhìn người lạ. Bà Lan gào lên:
"AI DÁM GHI ÂM?! AI?! Đây là vi phạm quyền riêng tư! Tòa án sẽ không chấp nhận!"
Luật sư trẻ tuổi mở laptop, màn hình hiển thị logo Tòa Án Nhân Dân Tối Cao:
"Thưa bà Lan, đây không phải bản ghi âm nghiệp dư. Chúng tôi đã gửi xác minh pháp lý, và tòa đã chấp thuận dùng làm bằng chứng bổ sung trong hồ sơ tố tụng hình sự."
Vy cuối cùng cũng đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng khuôn mặt hội đồng. Cô không còn cúi đầu, không còn sợ hãi. Chỉ có sự kiên định sắt stone của người đã mất tất cả và sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để lấy lại công bằng.
"Tôi nghĩ..." Vy nói, giọng đủ to để cả phòng nghe thấy: "...đã đến lúc bà trả lời câu hỏi: Bà là ai trong gia đình Trần?"
Bà Lan vùng vằng muốn lao tới bóp cổ Vy, nhưng hai vệ sĩ đã nhanh chóng chặn lại. Khuôn mặt bà méo mó vì tức giận và hoảng sợ, lớp mask đạo đức君子荡然无存.