Bản tin tài chính điện tử đăng dòng tít ngắn gọn: "Hội đồng cổ đông Trần Gia thay đổi nhân sự cấp cao". Không drama, không livestream, chỉ có mã chứng khoán và số liệu. Nhưng giới thượng lưu Hà Nội hiểu ngay: bà ấy đã mất tất cả.
Vy ngồi ghế sofa da đen trong phòng khách rộng, lướt qua bài báo trên màn hình iPad. Âm thanh chuông cửa vang lên - đội cảnh sát hình sự tới thực hiện lệnh bắt. Bà mẹ chồng vẫn mặc bộ áo dài hồng nhạt hôm qua, tóc búi cao, trang điểm kỹ càng như đi dự tiệc chứ không phải vào khám.
"Bà nghĩ mình vẫn là chủ nhân ở đây à?" Vy hỏi平静地, không hề châm biếm.
Bà ta quay đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn kiêu hãnh:
"Con đĩ nhà nghèo! Mày tưởng thắng rồi hả? Tao còn hàng trăm tỷ trong tài khoản bí mật, tao sẽ thuê luật sư giỏi nhất để đảo ngược tình thế!"
Vy thở dài nhẹ, cầm chiếc đồng hồ quả lắc cũ trên tay, xoay nó chậm rãi:
"Tài khoản đó thuộc về Trần Gia, không phải bà. Hội đồng quản trị đã bỏ phiếu thu hồi toàn bộ quyền lợi của bà sáng nay."
Bảo vệ dẫn bà ta ra xe cảnh sát. Trước khi bước lên, bà ta quay lại nhìn Vy, giọng run rẩy vì căm hận:
"Mày等着瞧! Tao nuôi cái nhà này bằng máu mồ hôi suốt hai decade, mày nghĩ law firm của mấy đứa trẻ ranh kia đủ sức倒掉tao à?"
Chiếc đồng hồ trong tay Vy ngừng đập từ ngày nguyên phối chết. Cô đưa nó cho vị luật sư đang đứng gần cửa:
"Nó đã dừng. Giờ nên chạy lại."