Ánh đèn hội trường lạnh lẽo như lưỡi dao, chiếu thẳng vào khuôn mặt đã mất hết máu của người đàn bà vừa bị còng tay. Bà ta ngồi phịch xuống ghế da, mắt đỏ hoe nhìnVy đứng bên bàn chủ tịch.
"Mày... mày dám làm vậy với mẹ mày?" Giọng bà run rẩy, nửa là sợ hãi nửa là căm phẫn.
Vy không trả lời ngay. Cô bước chậm rãi xuống bậc thang, mỗi bước chân vang lên trong căn phòng im lặng đến ngột ngạt. Mấy ông cổ đông già nãy giờ chỉ biết trao nhau ánh mắt kinh hoàng, ai cũng ngờ ngợ nhưng không ai dám nói toẹt ra.
"Bà có bao giờ là mẹ tôi đâu," Vy dừng lại, giọng trầm và lạnh như băng. "Mẹ chồng tôi chết từ năm năm trước. Người đang ngồi đó chỉ là một kẻ giết người, mạo danh, và cướp đoạt."
Luật sư trẻ - người vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị suốt buổi họp - nhẹ nhàng đặt hồ sơ lên bàn: "Tôi đề nghị khởi kiện hình sự về tội giết người, giả mạo danh tính, và chiếm đoạt tài sản đặc biệt lớn."
Bà ta bật dậy như bị điện giật, mắt trợn ngược: "Không! Không thể được! Các người không có quyền gì cả!"
"Chúng tôi có đủ bằng chứng," Vy mở laptop, phóng to bức ảnh ADN trên màn hình lớn phía sau. "Mẫu tóc từ lược cũ của nguyên phối so với mẫu của bà - cùng huyết thống nhưng khác giới tính di truyền. Bà là em gái song sinh, không phải chị."
Rầm! Một tiếng động lớn vang lên khi bà ta đập tay xuống bàn, mặt méo mó vì tức giận:
"Con đĩ nhà nghèo! Tao nuôi mày ăn học, cho mày ở dinh thự này mà mày dám phản chủ?"
Vài ông cổ đông cau mày khó chịu. Bảo vệ bắt đầu tiến lại gần.