Chương 4: PHÁ KHÓA NHẬT KÝ GIẤU TRONG Ổ CỨNG

[TEASER SEO]: Tôi đột nhập căn hộ Thành trong 12 phút — không tìm tiền, không lục ảnh, chỉ tháo ổ cứng bằng máy sấy và kềm nhọn. Khi mở được thư mục ‘Backup_2024’, tôi thấy file PDF mang tên ‘Linh – Final Version’… và một thư mục tôi vô tình xóa vội trước khi kịp đọc. Cửa bảo vệ tầng 1 mở ra bằng thẻ từ giả — loại tôi in trên máy in laser của Viện Pháp Y hồi năm ngoái, khi còn thử nghiệm độ tương thích giữa chip RFID và hệ thống kiểm soát ra vào cũ của Bệnh viện Tâm Thần. Nhân viên bảo vệ tên Tùng — người từng bị công ty bảo hiểm từ chối chi trả điều trị chấn thương cột sống sau vụ tai nạn xe tải — đứng ngay sau cánh cửa, tay cầm đồng hồ bấm giờ, ngón trỏ đặt nhẹ lên nút “báo động khẩn cấp” gắn bên hông bảng điều khiển. — Chị có mười hai phút — anh ấy nói, giọng thấp nhưng không run — và nếu chị làm vỡ cái gì, tôi sẽ không biết. Tôi gật đầu, bước vào thang máy, nhấn nút tầng 14 — tầng cao nhất tòa nhà, nơi Thành thuê nguyên tầng như một “phòng tư vấn riêng biệt”, theo giấy phép kinh doanh tạm cấp từ Sở Y tế, có hiệu lực đến ngày 30/4/2024. Cửa căn hộ mở bằng vân tay — nhưng không phải của Thành. Là vân tay của Linh. Tôi đã chụp lại từ đoạn video hành lang bệnh viện: cô ấy đưa tay quẹt qua cảm biến lúc 23:17 ngày 13/3, chỉ vài tiếng trước khi được chuyển sang khoa thần kinh cấp tính. Tôi in ảnh, dán lên miếng silicone mềm, ép chặt — đủ để cảm biến nhận diện sai lệch trong 0,8 giây. Cửa bật mở. Không đèn. Không mùi. Chỉ một lớp bụi mỏng phủ lên mặt bàn kính — nhưng không đều: có chỗ dày, chỗ loang lổ, như ai đó vừa lau vội bằng khăn ẩm rồi bỏ dở. Tôi khóa cửa lại từ trong, bật điện thoại lên chế độ đèn pin, chiếu thẳng xuống sàn phòng khách — nơi có vết xước dài 12 cm chạy dọc mép thảm, mới cắt, chưa bong sợi. Thì ra anh ta đã dời ghế sofa đi — không phải để dọn dẹp, mà để che cái hố nhỏ dưới sàn gỗ, nơi lắp camera quay ngược lên trần. Tôi không chạm vào. Không chụp. Không ghi hình. Chỉ đi thẳng vào phòng làm việc — căn phòng không có cửa sổ, tường dán cách âm, và chiếc laptop nằm giữa bàn, đóng sập, cáp sạc vẫn cắm vào ổ điện. Tôi rút từ túi áo một cuộn băng keo cách điện màu đen, một chiếc kềm nhọn đầu cong, và máy sấy tóc mini — loại dùng cho sửa chữa thiết bị y tế, có nhiệt độ tối đa 110°C. Máy sấy bật ở mức 3, đầu kềm kẹp chặt cạnh ổ SSD, tôi di chuyển chậm, xoay tròn, giữ khoảng cách 1,5 cm — đủ để keo nhiệt mềm ra mà không làm cháy mạch. Mồ hôi chảy từ thái dương xuống khóe môi — mặn, nhưng tôi không nuốt. Giữ nguyên vị giác, giữ nguyên nhịp thở. Tay trái tôi run — không phải vì sợ, mà vì cơ ngón út đang co giật liên tục, dấu hiệu thiếu máu cục bộ sau hai lần phẫu thuật dây thần kinh trụ hồi đại học. Tám mươi bảy phút. Ổ cứng bật ra với tiếng *cạch* khô khốc. Tôi cắm vào laptop cá nhân, mở phần mềm kiểm tra cấu trúc thư mục — không dùng phần mềm phục hồi, không dùng tool crack, chỉ dùng lệnh `dir /s` trong Command Prompt, và chờ. Thư mục hiện lên: **Backup_2024**. Tôi nhấp đôi. Ba thứ xuất hiện: - *Linh - Final Version.pdf* - *Tâm lý học ngược - Session 1.m4a* - *Tâm lý học ngược - Session 2.m4a* - *Tài liệu y khoa — không công bố* Tôi sao chép toàn bộ vào USB — đúng loại không nhãn, đầu kim loại xỉn, giống hệt cái nằm dưới ghế xe lúc nãy. Rồi tôi rút USB ra — quá vội. Một cú giật mạnh khiến đầu kết nối va vào cổng USB, và thư mục *Tài liệu y khoa — không công bố* biến mất khỏi danh sách sao chép — không phải lỗi phần mềm, mà là tôi đã nhấn nhầm phím *Delete* trong lúc kéo chuột. Màn hình nhấp nháy trắng. Tôi không nhấn *Undo*. Không hít sâu. Không ngồi xuống. Chỉ nhìn lại màn hình — nơi dòng chữ cuối cùng còn sót lại trong lịch sử lệnh: `> rmdir /s /q "Tài liệu y khoa — không công bố"` Tôi tắt laptop. Đóng nắp. Đặt lại đúng vị trí ban đầu — cả cáp sạc, cả góc nghiêng 7 độ so với mép bàn. Rồi tôi đi ra cửa, mở khóa bằng vân tay Linh lần nữa, bước ra hành lang — và dừng lại trước gương cầu lồi gắn ở góc thang bộ. Trong gương, tôi thấy mình. Mắt đỏ. Mũi hơi sưng. Môi dưới có vết cắn — không sâu, nhưng đã bong vảy. Và trên cổ tay trái, nơi tôi thường vuốt mỗi khi căng thẳng, có một vết xước mới — dài 3 cm, rỉ máu khô, bắt nguồn từ mép băng keo cách điện vừa rơi xuống sàn phòng làm việc. Tôi không lau. Không che. Chỉ bước xuống cầu thang — từng bậc, từng bậc — và gọi điện cho bác sĩ Lê Văn Hùng. Giọng ông ấy khàn đặc, như vừa thức dậy giữa đêm: — Cô đã tìm thấy gì? Tôi đáp, không chậm, không nhanh: — Tôi đã xóa nhầm một thư mục. Nhưng tôi biết nó chứa gì. Ông ấy im lặng ba giây. Rồi hỏi: — Cô có biết Linh từng đăng ký hiến tạng không? Tôi dừng chân ở bậc thứ bảy. Không trả lời. Chỉ nhìn xuống lòng bàn tay — nơi vết xước từ ổ cứng vẫn còn rỉ máu, nhỏ thành giọt lên mặt đá hoa cương. Giọt thứ nhất rơi xuống. Giọt thứ hai — tôi nâng tay lên, và liếm. Mặn. Và tan.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng