Chương 6: Tiệc hoa
Màn hoa lộng lẫy vừa ngả rực rỡ thì một tiếng la thét xé tan không khí. Nhiều khách khứa trên lầu gục xuống, mắt lóa, mồm méo, mồ hôi lạnh toát ra; mùi vị chua chua, đắng đắng lưu lại trên đầu lưỡi. Tử Yên đứng bật dậy, tay không run, mắt lạnh như dao. Nàng nhặt một mảnh bánh rơi dưới sàn, ngửi kỹ rồi sờ lên môi mình — cảm giác tê ran, giống như độc hỏa liên hợp với a-lốc lâu năm; đây không phải đồ ăn bình thường.
"Chống độc!" một phi tần kêu lên, nhưng Tử Yên đã giữ chặt giọng. Nàng cho người mang nước ấm và thuốc giải, lấy mẫu dịch miệng của một nạn nhân bỏ vào ống nhỏ, hỏi rõ từng người đã ăn món gì, uống trà loại gì theo chính xác sổ phục dịch của tiệc. "Ai rót trà cho thập nhất khay hoa nhỏ?" nàng hỏi thẳng, giọng không ôn tồn nhưng khiến kẻ nói dối không dám nhìn lên. Người quản trà run run chỉ tên một nữ thị, nhưng Tử Yên khẽ lắc đầu: độc chỉ phát tác khi gặp hoa nhài — chỉ những ai uống trà nhài sau khi ăn kẹo hồ lô mới có triệu chứng này.
Bằng tay nghề y, nàng kết luận chất độc là dạng tinh dầu trơ, kích hoạt bởi tinh chất hoa nhài nồng nóng. Tử Yên bày vạch: khay kẹo được mở chỉ sau khi một người trong hậu cung tắt đèn, và trên mép khay có vết son đỏ lạ — dấu chạm của một chiếc trâm khắc họa hoa sen. Nàng giấu đi phần dữ liệu quan trọng, kéo người giữ sổ lên bên lầu, thì thầm: "Giữ chặt danh sách này và không ai được rời khỏi cung về ban đêm." Trong túi trâm tìm thấy một mảnh vải thêu kín huy hiệu của Thái hậu, dấu hiệu người đứng sau không đơn giản chỉ là một thị nữ. Tử Yên đặt tay lên vai Thái tử, ánh mắt kiên quyết: đêm nay sẽ phải canh gác gấp, kẻ chủ mưu chưa bị lộ hết.