Chương 9: Người cha đáng sợ

Ánh nắng chiếu xiên qua lùm trúc, vườn nhỏ im lặng chỉ có tiếng nước chảy khe khẽ khi Thái tử ôm chặt chiếc vòng gỗ, mắt đỏ lên sau khi nghe câu chuyện từ lão mẫu. "Cha... sao lại bỏ mẹ con?" giọng cậu bé nhỏ, run rẩy như tờ giấy mỏng. Tử Yên cúi xuống, tay vuốt mái tóc đen mượt của cậu, không nói xằng lời oán giận; trái tim chị thắt lại nhưng đôi mắt vẫn giữ được phẳng lặng của người mẹ đã chọn con làm cả thế giới.

"Người lớn có lúc làm việc vì quyền lực, vì sợ hãi, không chỉ vì tình yêu," Tử Yên trả lời, giọng dịu nhưng cương quyết. "Nhưng con hãy nghe kỹ—không phải mỗi lời nói đều là sự thật, và cũng không phải sự tổn thương phải biến thành sự tàn nhẫn." Thái tử nhíu mày, "Vậy con phải làm gì?" Chị đặt một bàn tay lên ngực cậu: "Học nhìn người bằng hành động, ghi nhớ ai cứu ai bỏ rơi, nhưng đừng để hận thù uốn nắn bản ngã con thành thứ mà con ghét."

Buổi chiều hóa thành bài học: Tử Yên sai Thái tử chép tên những người đã giúp và làm hại mẹ cậu vào hai cột mực, rồi bàn về cách xử trí từng người bằng trí tuệ hơn là kiếm chém. Chị kể một câu chuyện nhỏ về người đánh cá và con sư tử—khi đối mặt kẻ mạnh, thông minh còn hơn hung hăng. Dưới ánh đèn tàn, cậu bé gật đầu, mắt sáng lên một quyết tâm rõ ràng nhưng không thô bạo; Tử Yên mỉm cười, biết mình đã gieo vào đó hạt giống can đảm có kỷ luật.

Khi họ rời vườn, Tử Yên dừng lại nhặt một mảnh vải thêu hoa sen rách mắc trên hàng rào—mẫu phi trước nay độc nhất từng đeo đồ thêu như thế. Chị nhìn mảnh vải kín đáo, lùi vài bước để kín đáo kiểm tra vết bùn trên mép, lòng lạnh như nước. Một dấu hiệu nhỏ còn ấm vừa đủ để cho chị động tay, và quyết định của chị hôm nay sẽ kéo sang ngày mai—cần tìm người đã từng không muốn xuất hiện.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...