Chương 4: Bài học đầu tiên

Buổi sớm trong thất nhỏ thoang thoảng mùi trà, Khương Tử Yên đặt trước Thái tử một quyển sổ nhỏ, bút lông và một chén nước màu nhạt. Nụ cười của nàng không mềm mại như những phi tần khác; ánh mắt sắc bén như lưỡi dao. "Con nhớ tên người, nhớ việc người làm, chứ đừng chỉ nghe họ nói," nàng nói bình thản, đặt tay nhỏ lên bàn, như truyền lại một điều quý hơn mọi lễ nghi cung đình.

Nàng dựng thử hai tình huống: một vị phi tần thưa gửi lời ân cần nhưng khéo léo tránh xắn tay; một nữ quan lặng lẽ xắn tay áo, cúi người rửa đầu cho Thái tử. Đứa trẻ hơi bối rối, cúi đầu ghi chép rồi nhìn lên: "Người kia nói yêu con, người kia làm cho con ngủ được." Tử Yên đáp, giọng tựa thép ấm: "Lời có thể mua, tay khó mượn. Ghi tên người giúp con, ghi cả mùi thuốc, màu vết, ánh mắt khi họ không nhìn con nữa." Cảnh tượng giản đơn ấy khiến vài cung nhân xao động; có người cắn môi, có người tránh ánh nhìn nàng.

Khi mọi người rời đi, Tử Yên lén nhặt một dải lụa rơi, ngửi thấy thoảng mùi thuốc đắng — thứ mùi thường theo những bát bổ lén lút. Nàng không vội cáo buộc, chỉ cài nụ cười lạnh, đưa dải lụa vào trong khe sách: một chứng liệu nhỏ để mai sau tra xét. Thái tử đặt tay lên bàn, ánh mắt đã tỉnh táo hơn; hành động đó, và mảnh lụa giữ lại, sẽ kéo theo những bước tiếp theo trong hậu cung — nơi lời nói còn nhiều hơn những hành động thực sự.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...