Chương 10: Mẹ ruột trở về

Ánh nến trong thất bập bùng khi cửa phòng bật mở, người đàn bà bước vào mang theo mùi thuốc bắc và nỗi tàn dư của những năm lưu lạc. Mẫu phi—người mà mọi người đã khóc thương, được chép trong sổ tang—đứng trước mặt, mắt vẫn còn đỏ, nhưng giọng nói lạnh hơn cả sự mong đợi: "Ta trở về vì con trai." Thái tử cứng người, đôi tay bé ôm chặt gấu áo Tử Yên; cô bước tới, không rút lui, đứng chắn giữa hai người như một bức tường bằng xương và ý chí. Xung quanh im lặng, chỉ còn tiếng bước chân của những kẻ quan sát ở cánh cửa.

"Người trở về thì phải đưa ra chứng cớ, không phải chỉ lời nói," Tử Yên nói, giọng đều đặn, mắt không rời đứa trẻ. Mẫu phi đặt lên bàn một chiếc lược ngà và một tấm lụa rách, hai vật mà chỉ có kẻ sinh thành mới biết; bà nói mình bị bắt làm con tin, giờ mới trốn về. Tử Yên không phản đối công khai, nhưng đề nghị một điều: "Nếu mẫu phi thực sự muốn hạnh phúc cho Thái tử, hãy để con trai tự chọn người ở bên. Danh vị không đổi được tình thương." Lời nói ấy như chạm vào nơi tinh tế nhất của mọi người trong phòng.

Cô tháo phao ngực bạc trân quý, đặt xuống trước mặt mẫu phi và viết một khế ước nhỏ, trao quyền nuôi dưỡng tạm thời dưới điều kiện giám sát của các đại thần—đổi lấy tự do gặp mặt trọn vẹn cho người mẹ. Thái tử nép vào vai Tử Yên, đôi mắt lên tiếng biết ơn, còn Tử Yên thì mỉm cười buồn: bà biết lựa chọn này sẽ đánh đổi danh vị, nhưng không phải đánh đổi tương lai của cậu. Ở hành lang, một bóng người nhoáng qua, lặng lẽ nhấc tay chụp một mảnh giấy—một mầm mưu mô vừa được gieo, và tiếng thì thầm bắt đầu lan truyền trong hậu cung.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...