Chương 11: Vương gia thú nhận
Đêm phủ Nhiếp chính trầm xuống như một tấm lụa đen, chỉ còn ngọn nến hắt bóng dài trên bàn thư. Dư Hoan ngồi thẳng, tay dặm lại mép giấy hôn ước đã được cô lật từng điều khoản như lật bài tẩy; cửa khẽ mở, Vương gia bước vào, áo vẫn dính máu cũ nơi vai. Anh không vòng vo: "Tôi cưới cô vì huyết mạch, để giữ ngai cho nhà họ Nhiếp." Câu nói như lưỡi dao, nhưng Dư Hoan chỉ cười nhạt, đáp: "Huyết mạch không làm cho người cai trị được lòng dân, cũng không bảo hộ được quyền của một người vợ."
Anh ngồi xuống đối diện, giọng thắt lại vì điều khác hơn nỗi lạnh: "Nhưng tôi đã đánh giá thấp cô." Ánh nến soi rõ những nếp nhăn quanh mắt anh — dấu vết của những cơn toan tính lâu ngày. Dư Hoan nhích ghế gần, đặt lên bàn một phong hôn ước sửa đổi cô từng soạn: điều khoản công khai tài sản, xét xử minh bạch, và một lời ràng buộc buộc anh phải trưng viện khi quyền nhiếp chính bị thách thức. "Tôi không xin ở lại vì huyết mạch," cô nói, "tôi ở lại vì chúng ta có thể cùng cai trị." Anh im lặng một lúc, rồi thốt: "Nếu vậy, cho tôi biết cô muốn gì."
Cô nhấc đầu, đôi mắt lạnh như nước: "Một lời thề. Trước triều, trước dân. Không phải để tôi lệ thuộc, mà để anh học cách làm bạn đời." Anh cầm lấy phong hôn ước, tay hơi run, rồi đặt lên đó một con dấu nhỏ bằng ngọc — con dấu của gia tộc, lời gợi ý anh sẽ đưa đề nghị ra triều. "Tôi sẽ ký một khế ước khác," anh thì thầm, "nhưng mẹ tôi, và phe cánh trong triều, sẽ không dễ buông." Chiếc nhẫn ngọc rơi vào tay Dư Hoan như một mũi kim chỉ đường; cô gật đầu, biết điều đó là lời mời cho cuộc chiến công khai sắp tới.