Chương 9: Cú lật từ hợp đồng
Hội trường ngập tiếng thì thầm khi Dư Hoan đứng giữa, chiếc hộp gỗ cũ màu sẫm mở ra trên bàn. Cô rút ra tờ mệnh lệnh bọc trong vải lụa, con ấn kim ngân lấp lánh như bằng chứng không thể chối cãi. Ánh mắt cô lạnh nhưng giọng nói vẫn giữ sự điềm tĩnh: "Đây là sắc chỉ của tiên đế, ủy nhiệm nhiếp chính một phần, có thời hạn mười hai năm kể từ ngày đăng cơ."
Một tràng sững sờ lan ra; vài vị đại thần run rẩy nhận ra những chữ khắc đã đọc. Vương gia bước tới, tay đặt lên sách, mắt sắc như dao: "Ngươi muốn lật bàn triều sao?" Dư Hoan không né: cô đưa tấm sắc chỉ lên, đặt cạnh hôn ước mà cô đã ký, chỉ vào điều khoản liên quan đến sự ổn định triều chính. "Không phải ta lật, mà là lịch sử tự tiết lộ. Quyền lực của ngài một nửa là tạm ủy, có hạn. Khi điều kiện hoặc kỳ hạn không còn, quyền ấy phải được xét lại công khai."
Murmur trở thành thì thầm hỗn loạn; vài vị quan cúi đầu, vài người đỏ mặt. Dư Hoan cảm nhận nhịp tim mình chậm lại, từng chữ từng chữ đi tới trái tim những người nghe: cô không cần phá hủy, chỉ cần khiến họ thừa nhận sự thật. Cô bước tới ngai vọng, giọng quyết đoán: "Ta yêu cầu triệu hội công khai để định đoạt phần quyền tạm ủy này. Nếu không, mọi hành vi của người dựa trên nó đều bất hợp lệ."
Vương gia trừng mắt, nhưng trong lòng đã nhận ra lỗ hổng bị phơi bày; trên các mặt quan, kế hoạch đã bắt đầu chia rẽ. Ánh nến lắc lư như dự báo một cuộc chia đôi, và Dư Hoan biết mình vừa mở cánh cửa dẫn tới một đề án mới—bàn giao quyền lực không đổ máu—mà cô sẽ đưa ra trước triều.