Chương 10: Triều đình chia đôi

Sáng sương còn đọng trên ngói, triều đường lạnh như lưỡi dao. Dư Hoan đứng giữa các đại thần, áo lụa tinh xảo không che nổi ánh mắt lạnh lùng và giọng nói đã được mài sắc bởi quyết tâm. Cô giở tập văn kiện, không kịch tính, chỉ một bước lên tiếng khiến cả hội trường im bặt: "Ta đề xuất một phương án chuyển giao quyền lực không đổ máu, để triều đình khỏi tan nát và mạng dân khỏi trả giá."

Ý tưởng của cô rõ ràng như phép tính tỉnh táo: chia triều làm hai bộ phận song song — một bộ chuyên về quân sự, biên phòng và an ninh trực tiếp dưới quyền Nhiếp chính vương; một bộ chuyên về nhân sự, thuế khóa, pháp luật và hành chính dưới quyền Dư Hoan. Mọi quyết sách cần có lưỡng chi ấn, hai bên cùng ký, các đại thần nhập cuộc theo danh sách kiểm kê công khai dưới sự giám sát của Hội Đồng Kiểm Kê do ba lão thần và hai quan văn độc lập chủ trì. Hợp đồng hôn ước sẽ trở thành cơ sở pháp lý, kèm điều khoản trừng phạt công khai đối với bất kỳ hành vi phá vỡ cơ chế.

Nhiếp chính vương đứng, ánh mắt vừa thử vừa khen: "Ngươi muốn chia quyền sao? Đổi bằng gì?" Dư Hoan đáp thản: "Không đổi mà bỏ, chỉ cân bằng. Ngươi giữ kiếm, ta giữ bút; ai làm sai, ấn sẽ bị niêm phong công khai." Một thượng thư bỗng gằn giọng phản đối, nhưng cô rút ra danh sách những viên quan từng bị nắm thóp — bằng chứng khiến lời phản đối nghẹn giữa họng.

Cuối buổi, Dư Hoan đưa tay chỉ lên chiếc ấn kim của tiên đế được đặt trên bàn: "Hãy mang ấn ra triều để công bố ngay, để dân biết ai là người chịu trách nhiệm." Lời đó như mồi lửa ghim vào lòng Nhiếp chính vương; im lặng nặng nề trước khi ông nhắm mắt suy nghĩ — một quyết định sẽ buộc anh phải nói ra sự thật về động cơ đã đưa anh đến hôn ước này.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...