Chương 1: Yến tiệc nhận con

Hội yến long trọng, đèn lồng như dải sao rơi xuống mặt nước, mùi trầm quyện với mùi hoa ướp khiến đầu Bạch Tịnh An nhức nhưng ý chí nàng lại sáng rõ. Nàng đứng giữa phòng nghi lễ, tay khẽ sờ vào chiếc vòng ngọc nhỏ ôm sát cổ tay—vật duy nhất còn lại từ lúc được nhận làm con nuôi—và nghe quanh tai là những lời thì thầm, nụ cười mỉm nhưng mắt nhìn như cân đo. Trong lòng Tịnh An biết rõ một năm tới mình không chỉ là con nuôi được cưng mà là quân cờ; điều đó khiến nàng tự nhủ phải quan sát, phải chủ động hơn bất cứ lúc nào.

Ánh nến phản lên bức họa treo trang trọng bên án, một người phụ nữ ngai vàng với khuôn mặt đã phai màu theo thời gian nhưng chiếc vòng trên tay bà vẫn sáng như pha lê giữa tranh. "Vòng ấy... giống của tiên đế," một cung nữ thì thầm, giọng đầy tò mò. Tịnh An nghe lời đó như tiếng kim châm chạm vào trí nhớ, mạch máu lạnh buốt cùng lúc lóe lên một quyết định. Nàng không để lộ động sắc, mỉm cười trả lời: "Tiên đế xưa vẫn có cách chọn trang sức khác người. Có lẽ họa sĩ muốn gợi nhớ." Lời nói vừa đủ lịch sự, vừa đủ lách để khỏi làm dấy nghi.

Khi khách bắt đầu tản, Tịnh An một mình lại gần bức họa, ánh mắt dò xét từng vết sơn, từng nét chạm. Ngọc trên tay nàng không giống đồ trang sức thời thường—hình khắc, vết mòn, vị trí cắt đều trùng khớp với bức họa. Cảm giác như có một sợi chỉ vô hình kéo nàng về phía sự thật; nàng rút vội một ghim tóc, che kín chiếc vòng, thầm nghĩ: nếu đây là manh mối thì phải tìm người vẽ tranh, lục lại hồ sơ cung cấm, bắt đầu từ một chiếc vòng nhỏ này.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...