Chương 9: Máu và ngai
Đêm phủ xuống trên kho lưu trữ hoàng cung, nến trên kệ chập chờn như những lời thì thầm. Tịnh An ngồi đối diện một cuộn sắc lụa cũ, đầu ngón tay khẽ vuốt chiếc vòng ngọc mà mấy ngày nay cô luôn để bên mình; hoa văn trên ngọc khít với nét vẽ trong bức họa tiên đế, và trong bức thư bà đỡ còn lưu lại, tên cô—không phải cái tên công chúa giả—xuất hiện bằng mực sẫm. Tim cô run lên, nhưng người giữ vững: biết mình là huyết thống thật không làm trái tim cô cứng lại thành đá. Nỗi phẫn uất có, nhưng tiêu diệt cả gia tộc như quá khứ ấy sẽ chỉ sinh ra thêm máu.
Cô đứng lên, bước ra hành lang lát đá lạnh, hơi thở bốc thành khói giữa không khí. "Ta không muốn ngai vàng bằng giết chóc," Tịnh An nói với người hầu đứng kế, giọng của cô vừa lạnh vừa ấm như thép lẫn lụa. Người hầu cúi đầu, mắt mở to; ngoài kia, tiếng canh gỗ từ cửa hiệu vang vọng như lời cảnh báo. Cô buộc phải biến bí mật thành vũ khí khác: không phải để chém đứt, mà để che chở và cải tổ. "Nếu ta leo lên bằng thân phận này, ta sẽ là bản sao của họ. Ta sẽ không để lịch sử lặp lại."
Ý định sắp đặt đã chín: giữ chứng cớ an toàn, chờ thời điểm buộc hoàng tộc ra ánh sáng chứ không chém giết trong bóng tối. Tịnh An nhúng mực, viết một tờ khế ước nhỏ giao cho người hầu: lệnh bảo vệ dành cho đứa trẻ bị xem là con nuôi, và một lời cảnh báo gửi đến Thái tử—một lời không nêu thẳng mà đủ để khơi đốt. Cánh cổng cung lặng im, nhưng trong lòng cô biết rõ một điều: khi công lý được gọi tên, sẽ không thể quay lại như cũ; còn một kẻ trong cung đã nghe thấy, và đêm mai sẽ quyết định tất cả.