Chương 7: Công chúa thật lật mặt
Diên An điện đông nghịt, mùi trầm ngấm vào vải vóc và hơi thở của bá quan. Công chúa thật bước lên, mặt lạnh như băng, tay chỉ thẳng về phía Tịnh An: "Ngươi chỉ là con nuôi, giả mạo ngai vị, cả cung ai chẳng biết!" Lời nói như tiếng búa giáng xuống, nhưng chẳng khuấy được sự điềm tĩnh ở đôi mắt nàng. Tịnh An không lùi, ngón tay vẫn còn giữ chặt mép tay áo như để khỏi bật cười.
Cô bước tới giữa sảnh, hạ tay áo dài xuống, để lộ một vết sẹo nhỏ hình lưỡi liềm trên cổ tay phải — vết sẹo mà chỉ vài người trong cung từng nhìn thấy khi nàng còn là đứa trẻ ướt sữa. "Vết này do chiếc đèn dầu của bà đỡ rơi vào năm ấy," Tịnh An nói, giọng rõ ràng, và lấy từ trong tay chiếc hòm gỗ nhỏ một mảnh giấy ố vàng: nhật ký sinh nở có ghi rõ ngày giờ sinh của hai đứa bé và chữ ký của bà đỡ. Bà chắp tay, mặt tái mét khi mọi con chữ hiện ra dưới ánh nến: ngày sinh của Tịnh An trùng khớp với sách tịch Hoàng cung, không phải kẻ mạo danh.
Cung nội ầm ĩ, lời tố cáo của công chúa thật chợt khựng lại. Nàng bước đến, đôi mắt sắc lạnh hơn, cố phản bác, nhưng mỗi câu nói đều bị những bằng chứng nhỏ như lưỡi dao cắt ngang. "Ngươi có thể lật sổ, nhưng ai đã tráo con?" công chúa hét, giận dữ, nhìn về phía hoàng hậu. Ở góc cuối điện, một bà cụ run run đứng bật dậy, miệng mở nhưng chưa thốt nên lời; ánh mắt Thái tử thoáng qua một tia lập lờ khiến Tịnh An biết: người đưa ra chứng cứ chỉ mới mở được nắp thùng, và một bí mật lớn hơn đang chực chờ bật tung.