Chương 2: Công chúa thật xuất hiện
Tiếng quạt quấy rối trong điện tựa như dư âm của một sự thật sắp vỡ. Khi sedan cửa mở ra, cô gái bước xuống với bộ y phục cũ, mắt trong vắt như người vừa rời khỏi giấc mơ; cả triều đình lặng như tờ. Bạch Tịnh An đứng nghiêm ở bên, ngón tay quờ quạng vào chiếc vòng ngọc nóng bỏng trên cổ tay mình, quan sát từng chi tiết: dáng người, nếp cười, cách gọi mẹ — những thứ người ta bảo là "bản năng" của một công chúa. Hoàng hậu ngồi trên cao, mặt trắng như chiếc quạt trà, mắt không rời người con kia nhưng trong ánh nhìn có một khe nứt mà Tịnh An nhận ra ngay.
Một cung nữ khô khan kể lại chuyện: "Bà ấy trở về sau nhiều năm lưu lạc, trí nhớ mơ hồ, không thể nhận tên người trong cung..." Cô gái quay lại, giọng lạnh mà rõ: "Không phải mơ hồ. Ta nhớ giọng con gái đã hát ru ta, tiếng gió mang mùi muối, có một chiếc vòng đồng khâu vào áo, chiếc vòng có một vết xước như móng tay đàn bà." Lời nói đó làm cả điện động, vì lời kể của các cung nhân luôn nhắc đến ruộng vườn và núi non, chứ chưa từng có muối mặn hay chiếc vòng đồng với vết xước.
Tịnh An bước tới, giọng cô vừa đủ để cả người đối diện nghe thấy: "Chiếc vòng ấy ai trao? Bà đỡ hay người lạ?" Cô gái nhìn thẳng, đáp: "Một bà cụ trên bến, tay có băng vải xanh, bà gọi tên 'Bạch Nghi'." Cái tên rơi xuống như viên đá vào nước; Tịnh An cảm thấy mạch suy đoán nối với ký ức trong lòng mình. Ánh mắt hoàng hậu thoáng sợ hãi, rồi nguỵ tạo điềm tĩnh — một chuyển biến sẽ khiến bà chủ định bài mới với Tịnh An, và cô đã biết mình không thể chờ.