Chương 4: Hòm đồ của bà đỡ
Đêm ấy Tịnh An lẻn vào gian phòng bà đỡ ở khu sau cung, nơi ánh đèn lờ mờ hắt lên những sọc vải bạc đã mốc. Cánh hòm gỗ xưa nặng mùi long não, móc khóa rỉ sét; cô lách người, dùng chiếc trâm cài tóc vun vào ổ rồi xoay nhẹ như đã học nhiều lần. Tay cô run nhưng mắt không, từng lớp vải được lôi ra, mảnh khăn đầu, sợi tơ đỏ buộc bí mật — mọi thứ như lời thì thầm của một đời người.
Giữa những giấy tờ mục, một mẩu giấy nhỏ gập đôi cẩn thận rơi ra; nét bút chấm phá, hai chữ hiện lên rõ: Hồ Tiên. Cùng đó, một chiếc khuy vàng in dấu triện lạ cắm sâu vào nếp vải, dấu hiệu của một phủ lớn nào đó. Tịnh An hít một hơi dài, tim cô đập dồn: tên này—người đã trao hai đứa trẻ—nằm rõ trong tay cô rồi. Cô lập tức giấu mẩu giấy vào tay áo, đầu óc đã tính tới bước tiếp theo.
Có tiếng bước chân xa vọng, rồi một giọng hầu gái căng thẳng thì thào từ ngoài: "Công chúa, có ai ở đây sao?" Tịnh An không hoảng, vén tóc, hạ giọng sắc bén: "Im lặng. Ta cần biết người nhận trẻ là ai." Câu nói không chỉ dằn giọng hầu mà còn là lời cảnh báo gửi về phía cung trên — cô sẽ dùng cái tên ấy như mũi nhọn.
Khi đóng lại nắp hòm, mùi long não quện với mùi da tay khiến Tịnh An thấy rõ trách nhiệm đang dồn lên vai. Hồ Tiên — người giao hai đứa trẻ — không còn là một chữ vô danh nữa; bằng chứng nằm trong tay cô, và hiểu rõ điều đó, cô bước nhẹ ra sân, quyết định phải tìm cứ liệu để nối tên với một con người có thể đối chất.