Chương 6: Hôn ước với thế gia
Hội nghị hôn ước diễn ra giữa tiếng trống nhẹ và ánh nến nghiêng bóng; triều đình ép tôi vào một lựa chọn duy nhất mà họ gọi là "chỗ dựa cho vận mệnh". Mắt mọi người dán vào tôi như chờ đợi một con búp bê cúi đầu, nhưng trong lòng tôi đã vẽ sẵn một bản đồ khác. Khi phu nhân họ thế gia bước tới trao duyên, tôi cảm thấy tay mình không còn run mà lạnh lùng như thép. Tôi biết mình đang bị cưỡng ép, nhưng cưỡng ép cũng có thể là một con đường — nếu biết xoay.
Đến lúc đọc điều khoản, tôi phàn nàn rằng một phu nhân tương lai cần có quyền hành cụ thể để lo liệu lễ nghi tổ tông; giọng tôi nhỏ nhưng không chừa chỗ nào cho phản kháng. "Tịnh An muốn được quyền truy cập kho gia phả của nhà họ khi cần thiết, để kiểm tra dòng tộc và quản lý tang tế," tôi nói, nhìn thẳng vào mặt chủ gia. Phu quân tương lai và trưởng tộc hàm hồ, hỏi cớ là vô lễ, nhưng tôi đã sắp đặt: ký tên, đóng ấn bằng ngón tay nhúng mực, rồi trao lại con ấn họ đưa — một bản hôn ước có điều khoản tôi đòi. Họ không thể không đồng ý khi danh dự dòng họ bị đe dọa bởi lời từ chối.
Khi lễ xong, tôi nhận một chiếc chìa nhỏ gọn, được giải thích là chìa khoá tạm thời cho phu nhân quản lý lễ nghi; ban đêm tôi giấu nó vào nếp tay áo. Lúc đèn đã tắt, tôi mở bản sao gia phả mà người hầu mang lên — không chỉ danh sách, còn có sơ đồ kho và ghi chú về các hòm bảo vật. Trái tim tôi đập nhanh vì vừa đạt được một bước: khai quật kho gia phả giờ không còn là ước muốn mà là quyền. Nhưng tôi biết rõ, cánh cửa mở cũng sẽ kéo theo gián điệp và thù địch — và có lẽ một kẻ sẽ không chịu để sự thật hiển lộ.