Chương 3: Cô gái trong quan tài
11:30, phiên bản của tôi lên sóng lần thứ hai.
Lần này nó không xuất hiện ngay.
Màn hình chỉ có một cái tên.
TRẦN YẾN NHI — 26 TUỔI.
Rồi ảnh một cô gái hiện ra.
Tóc ngang vai.
Mắt hơi xếch.
Một nốt ruồi nhỏ sát cằm.
Tôi chưa từng gặp cô.
Nhưng Quân lập tức dừng video ở khung hình đầu tiên.
“Tìm ảnh gốc.”
Chúng tôi tra bằng ảnh trong các kho dữ liệu công khai.
Không có tài khoản nổi tiếng.
Không có bài báo.
Chỉ có vài video quảng cáo đã bị xóa, một trang portfolio cũ và một tài khoản chuyên nhận việc quay UGC cho nhãn hàng.
Tên hiển thị: Nhi Trần Voice & Face.
Tôi thấy sống lưng lạnh đi ngay từ cái tên.
Portfolio có một dòng:
Nhận voice sample, facial capture, localization performance, synthetic-avatar training.
Quân chỉ vào cụm cuối.
“Cô ấy bán dữ liệu khuôn mặt.”
“Có hợp pháp không?”
“Có thể. Rất nhiều studio thuê diễn viên ghi hàng nghìn biểu cảm để huấn luyện avatar. Vấn đề là hợp đồng cho phép dùng đến đâu.”
Livestream tiếp tục.
Khuôn mặt tôi xuất hiện bên cạnh ảnh Yến Nhi.
Phiên bản số nói:
“Bốn ngày trước, cảnh sát xác nhận thi thể trong studio là Nguyễn Minh An dựa trên hồ sơ nhận dạng số, dữ liệu nha khoa và vật dụng cá nhân.”
Tôi quay sang Quân.
“Dữ liệu nha khoa?”
“Cô từng scan răng 3D?”
“Niềng trong suốt. Ba năm trước.”
“Ở đâu?”
Tôi nói tên phòng khám.
Quân ghi xuống.
Trên livestream, hai mô hình hàm răng xuất hiện.
Một ghi MINH AN.
Một ghi BODY_0817.
Chúng trùng nhau gần tuyệt đối.
Phiên bản số nói:
“Đây là bằng chứng khiến việc nhận dạng được chấp nhận.”
Nó dừng.
“Và đây là bản gốc.”
Một mô hình thứ ba xuất hiện.
Không giống.
Quân cúi sát màn hình.
“File đầu tiên đã bị thay.”
“Ở bệnh viện?”
“Hoặc trước khi bệnh viện nhận.”
Livestream chuyển sang metadata.
Bản ghi mang tên tôi được tạo lúc 04:12 sáng ngày phát hiện thi thể.
Trong khi hồ sơ chỉnh nha thật của tôi có từ ba năm trước.
Ai đó đã tạo một bản sao mới, gắn chữ ký số của hệ thống khám bệnh và đưa nó vào chuỗi giám định.
Tôi bỗng hiểu vì sao việc chứng minh mình còn sống có thể khó hơn tôi nghĩ.
Nếu tôi bước vào đồn cảnh sát với căn cước, họ có thể xác minh khuôn mặt.
Nhưng nếu một bên khác đã sửa được hồ sơ sinh trắc, thì bất kỳ kết quả nào cũng có thể bị nói là giả.
Phiên bản trên màn hình tiếp tục:
“Cô gái trong quan tài là Trần Yến Nhi.”
Một đoạn video dọc hiện ra.
Yến Nhi ngồi trong studio trắng, đọc câu mẫu trước camera.
“Hôm nay tôi thấy vui.”
“Hôm nay tôi rất tức giận.”
“Tôi đang nói thật.”
“Tôi đang nói dối.”
Mỗi câu cô thay một biểu cảm.
Rồi cô nghiêng đầu.
Cắn nhẹ môi dưới.
Tôi đứng bật dậy.
Quân cũng thấy.
Thói quen trong deepfake của tôi.
Không phải của tôi.
Là của cô ấy.
“Họ không chỉ dùng mặt cô,” Quân nói. “Họ đang trộn hành vi của hai người.”
Tôi nhìn Yến Nhi trên màn hình.
Cô gái chưa từng gặp tôi lại đang sống bên trong một phiên bản của tôi mà cả internet đã nhìn thấy.
Livestream phát hợp đồng.
Đơn vị thuê: Vox Persona Asia.
Hạng mục: biểu cảm khuôn mặt, mẫu giọng, chuyển động tự nhiên.
Thời hạn sử dụng: 24 tháng.
Mục đích: “avatar nội bộ, bản địa hóa quảng cáo, nghiên cứu tương tác.”
Nhưng phía sau có một phụ lục điện tử được ký sau đó ba tháng.
Quyền tạo nhân dạng tổng hợp và phối trộn với dữ liệu bên thứ ba.
Chữ ký Yến Nhi có.
Nhưng timestamp của chữ ký là 03:18 sáng.
Địa chỉ IP thuộc một văn phòng doanh nghiệp.
Không phải nhà cô.
“Có thể cô ấy ký ở công ty.”
Quân lắc đầu.
“Có thể. Nhưng nhìn chứng thư xác thực.”
Thiết bị ký được đăng ký dưới tên:
ECHO-NODE-17.
Livestream kết thúc bằng một câu:
“Yến Nhi đã bán dữ liệu của mình.”
“Cô ấy không bán quyền được chết dưới tên người khác.”
Màn hình đen.
Tôi ngồi yên.
Đây là lần đầu tiên từ lúc thấy quan tài tôi cảm thấy người nằm trong đó trở thành một con người thật.
Không còn là “thi thể nữ”.
Không còn là câu hỏi giúp tôi giải oan.
Cô ấy tên Yến Nhi.
Hai mươi sáu tuổi.
Làm công việc mà hàng nghìn người trẻ đang làm: bán giọng, bán hình, bán vài giờ trước máy quay để trả tiền thuê nhà.
Và bằng cách nào đó, dữ liệu của cô được trộn với tôi.
Tôi mở portfolio.
Một video cuối cùng không phát được.
Thumbnail là Yến Nhi đứng cạnh một bảng chữ đen.
Quân kiểm tra mã nguồn trang lưu trữ.
File đã bị xóa nhưng tiêu đề còn trong cache.
PROJECT MIRROR — TEST SUBJECT M.A.
“M.A.,” tôi nói.
Quân không cần hỏi.
Minh An.
Chúng tôi tìm công ty Vox Persona Asia.
Trang web đóng từ hai tuần trước.
Địa chỉ đăng ký là một tầng văn phòng chia sẻ.
Người đại diện pháp luật: Tạ Hồng Phúc.
Tôi biết cái tên.
Không phải vì từng điều tra anh ta.
Mà vì sáng nay anh ta có mặt trong đám tang của tôi.
Một luật sư công nghệ.
Áo vest xanh đen.
Ngồi hàng ghế thứ tư.
Khi livestream nói có một người biết cô gái trong quan tài là ai, camera đã quay ngang qua anh ta.
Phúc không ngẩng đầu.
Anh ta chỉ lấy điện thoại ra, bấm một thứ gì đó rồi đứng dậy rời khỏi đại sảnh.
Quân mở lại đoạn phát tang lễ.
“Nhìn tay.”
Tôi phóng lớn.
Ngay trước khi bỏ đi, Tạ Hồng Phúc không gọi điện.
Anh ta mở một ứng dụng có biểu tượng màu trắng trên nền đen.
Một vòng tròn bị chia làm hai.
Tôi đã thấy biểu tượng đó.
Trên file cache trong máy của tôi hai tháng trước.
ECHO.
Quân nói:
“Chúng ta tìm được người biết Yến Nhi.”
Ngay lúc ấy, tài khoản của tôi đăng một story mới.
Không chữ.
Chỉ là ảnh chụp một con phố từ trên cao.
Tạ Hồng Phúc đang bước ra khỏi tòa nhà.
Ở góc ảnh có thời gian:
11:47:03 — LIVE
Tôi nhìn Quân.
“Ai đang chụp anh ta?”
Quân nhìn lại.
“Câu hỏi đáng sợ hơn là…”
Anh chỉ vào góc dưới ảnh.
Trong kính cửa hàng đối diện, phản chiếu mờ một người phụ nữ đang cầm điện thoại.
Khuôn mặt cô ấy là mặt tôi.