Chương 4: Một trăm hai mươi sáu người dự tang

Người phụ nữ có khuôn mặt tôi trong tấm kính không tồn tại.

Quân chứng minh điều đó sau mười bảy phút.

Anh tìm được bản ghi từ camera giao thông cùng thời điểm, cùng góc phố. Tạ Hồng Phúc bước ra khỏi tòa nhà, dừng bên lề đường, kiểm tra điện thoại rồi lên taxi.

Trong kính cửa hàng đối diện không có ai.

Phiên bản đăng trên story đã được thêm một lớp phản chiếu tổng hợp.

“Nó cố tình dọa cô,” Quân nói.

“Tại sao?”

“Hoặc kiểm tra phản ứng.”

“Một AI kiểm tra phản ứng của tôi?”

“Tôi chưa nói nó là AI.”

“Anh vừa phân tích nó trả lời bình luận theo thời gian thực.”

“Một hệ thống có thể có người điều khiển. Có thể có nhiều người. Có thể một mô hình tạo nội dung còn người duyệt quyết định mục tiêu.”

Quân khoanh tên Tạ Hồng Phúc trên bảng.

“Tìm người trước. Đừng đoán bộ não.”

Chúng tôi bắt đầu từ 126 người dự tang.

Danh sách khách không bí mật. Sau livestream đầu tiên, hàng chục tài khoản đã tự đăng ảnh check-in, báo chí công bố tên khách nổi tiếng, đơn vị tổ chức còn phát sơ đồ chỗ ngồi.

Tôi nhận ra điều đáng sợ nhất về dữ liệu không phải người ta đánh cắp nó.

Mà là phần lớn thời gian, chúng ta tự đặt nó ở nơi dễ nhặt.

Quân tạo một bảng ngoại tuyến.

126 tên.

Tôi đánh dấu những người mình biết.

Khách hàng cũ.

Người từng bị tôi điều tra.

Đồng nghiệp.

Nhân viên nền tảng.

Đại diện các nhãn hàng.

Luật sư.

Bốn người trong gia đình.

Lan Chi — producer cũ của tôi.

Diệp Hà — CEO Vanta Media, công ty từng quản lý tôi ba năm.

Và Tạ Hồng Phúc.

“Mười bảy người trả tiền để cô im lặng,” Quân nhắc. “Cô có nhận tiền im lặng không?”

“Không.”

“Nghĩ kỹ.”

“Không.”

Anh nhìn tôi.

“NDA?”

Tôi dừng lại.

“Có.”

“Bao nhiêu?”

“Nhiều.”

“Vậy câu của livestream cố tình dùng từ để người nghe hiểu theo nghĩa xấu nhất.”

Tôi mở kho hợp đồng cũ trong ổ cứng offline.

Mười bảy cái tên trùng khớp đáng kinh ngạc.

Không phải mười bảy kẻ mua chuộc.

Có người từng trả tiền hòa giải sau tranh chấp.

Có nhãn hàng mua lại quyền phát hành video điều tra.

Có công ty ký thỏa thuận bảo mật khi cung cấp dữ liệu nội bộ.

Phiên bản số không hề nói dối.

Nó chỉ sắp xếp sự thật theo cách khiến người xem nghĩ điều tệ nhất.

Tôi thấy khó chịu theo một kiểu rất riêng.

Đó chính xác là phương pháp tôi vẫn lên án.

Không bịa.

Chỉ cắt bối cảnh.

“Sáu người dọa giết?” Quân hỏi.

“Cái đó dễ hơn.”

Tôi có cả thư mục.

Nhưng ba người từng thuê deepfake có mặt tôi thì tôi chỉ biết một.

Vanta Media.

Hai tháng trước, tôi phát hiện một tài khoản quảng cáo ở nước ngoài chạy video có mặt tôi để bán khóa đầu tư. Vanta nói đó là đối tác phụ sử dụng hình ảnh không phép và hứa xử lý.

Tôi đã tin.

13:20, chúng tôi tìm được số văn phòng của Tạ Hồng Phúc.

Không liên lạc được.

13:41, một email xuất hiện trong hộp thư công khai của Quân.

Người gửi: Tạ Hồng Phúc.

Tôi biết hai người đang tìm tôi.

Không dùng điện thoại.

15:00, nhà sách tầng 3 Trung tâm Tân Thành. Khu sách luật. Đi riêng.

Tôi nhìn Quân.

“Tại sao anh ta biết có anh?”

“Có thể đoán.”

“Tôi chưa xuất hiện.”

“An.”

“Gì?”

“Nếu ECHO có behavioral model của cô, người đầu tiên cô tìm sau khi bị deepfake là tôi. Họ không cần theo dõi cô từng phút. Họ chỉ cần biết cô đủ rõ.”

Câu đó không làm tôi dễ chịu hơn.

15:02, tôi bước vào khu sách luật.

Tạ Hồng Phúc đứng ở cuối kệ, không mang điện thoại.

“Cô thật sự còn sống.”

“Anh thất vọng à?”

“Ngược lại.”

“Yến Nhi là ai?”

Phúc nhìn quanh.

“Một diễn viên dữ liệu.”

“Cô ấy chết trong studio của tôi.”

“Tôi biết.”

“Ai đưa cô ấy tới đó?”

“Tôi không biết.”

“Anh đại diện Vox Persona.”

Phúc nhắm mắt một giây.

“Vox không phải ECHO.”

“Nhưng dùng ECHO-NODE để ký hợp đồng.”

“Vì ECHO cung cấp hạ tầng nhân dạng.”

“Nói tiếng người.”

Phúc nhìn tôi.

“Họ bán khả năng khiến một danh tính tiếp tục tồn tại mà không cần người sở hữu có mặt.”

Tôi không nói.

“Ban đầu là cho thương hiệu,” anh tiếp. “KOL có thể quay quảng cáo ở mười quốc gia mà không cần quay mười lần. CEO có thể ghi video đào tạo bằng nhiều ngôn ngữ. Diễn viên có thể cấp phép khuôn mặt cho game.”

“Còn sau đó?”

“Khách hàng bắt đầu hỏi những câu khác.”

Phúc kéo một cuốn sách khỏi kệ rồi đặt lại, như cần tay làm việc gì đó.

“Có thể tạo bằng chứng một người đã nói câu họ chưa từng nói không?”

“Có thể làm một nhân chứng trông như đang thay đổi lời khai không?”

“Có thể tạo mười phiên bản của cùng một sự kiện để người xem không biết bản nào thật không?”

“ECHO nhận ra thứ có giá trị nhất không phải deepfake.”

“Mà là sự nghi ngờ.”

Tôi hỏi:

“Yến Nhi biết gì?”

“Cô ấy phát hiện dữ liệu capture của mình được dùng để làm ‘behavior layer’ cho người khác.”

“Tôi.”

Phúc không phủ nhận.

“Cô ấy liên lạc với tôi ba tuần trước. Muốn rút quyền sử dụng.”

“Anh làm gì?”

“Tôi gửi yêu cầu.”

“Rồi?”

“Tài khoản nội bộ của tôi bị khóa.”

“Ai kiểm soát ECHO?”

Phúc nhìn thẳng tôi.

“Đó là câu hỏi sai.”

“Vậy câu đúng?”

“Ai có quyền tắt nó.”

“Ai?”

“Không một người nào.”

Phúc nói ECHO được thiết kế với năm khóa quản trị độc lập. Mọi thay đổi lớn cần ít nhất ba khóa đồng thuận.

“Ai giữ năm khóa?”

“Tôi chỉ biết hai người.”

“Tên.”

Anh mở miệng.

Đúng lúc ấy, toàn bộ điện thoại trong nhà sách đồng loạt phát âm báo.

Không phải điện thoại của Phúc. Anh không mang.

Khách xung quanh bắt đầu nhìn màn hình rồi nhìn về phía chúng tôi.

Một phụ nữ lùi lại.

Một người đàn ông giơ máy lên quay.

Tôi thấy tên mình trên màn hình của họ.

MINH AN VỪA ĐĂNG VIDEO MỚI.

Video dài mười hai giây.

Trong đó, tôi đang đứng đúng tại khu sách luật.

Tôi cầm dao.

Tạ Hồng Phúc nằm dưới sàn.

Máu trên áo.

Tôi nhìn Phúc thật.

Anh vẫn đang đứng trước mặt tôi.

Không bị thương.

Nhưng video đã có hơn hai trăm nghìn lượt xem.

Tiêu đề:

15:07 — MINH AN GIẾT NGƯỜI ĐẦU TIÊN SAU KHI CHẾT.

Phúc tái mặt.

“Chạy.”

Tôi hỏi:

“Tại sao?”

Anh nhìn những người đang quay chúng tôi.

“Vì năm phút nữa, không còn ai chắc người đang đứng ở đây mới là thật.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...