Chương 1: Người chết lên sóng
Đám tang của tôi bắt đầu lúc tám giờ sáng.
Tám giờ mười bảy phút, tài khoản của tôi livestream.
Vấn đề là tôi không hề bấm nút phát.
Tôi đang ngồi trong một căn phòng thuê không biển số ở phía bên kia thành phố, rèm cửa kéo kín, điện thoại tháo SIM và chiếc laptop trước mặt chỉ kết nối qua một bộ phát dùng một lần.
Trên màn hình là lễ tang của chính tôi.
Không phải camera bí mật. Gia đình đã đồng ý cho một đơn vị truyền thông phát trực tiếp phần viếng vì suốt bốn ngày qua, cái tên Minh An nằm ở đầu mọi bảng tìm kiếm.
Streamer điều tra Minh An tử vong tại studio riêng.
Thi thể được nhận dạng sau vụ cháy điện.
Cảnh sát chưa phát hiện dấu hiệu đột nhập.
Ba dòng tiêu đề đủ để chôn một người.
Tôi nhìn ảnh mình đặt giữa linh đường. Bức ảnh chụp từ chiến dịch năm ngoái, lúc tôi còn nghĩ chuyện đáng sợ nhất trên mạng là một nhãn hàng mua bình luận giả.
Bên dưới di ảnh là quan tài đóng kín.
Trong đó có một người phụ nữ.
Không phải tôi.
Và tôi không biết cô ấy là ai.
Bốn ngày trước, tôi đã rời studio lúc 2 giờ 13 sáng sau khi nhận được một tin nhắn duy nhất:
NẾU CÔ MUỐN BIẾT ECHO BÁN GÌ, ĐỪNG MANG THEO THIẾT BỊ ĐÃ TỪNG ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN CỦA CÔ.
Tôi đang điều tra ECHO suốt gần hai tháng.
Không ai biết ECHO là công ty, nhóm hacker, agency hay chỉ là cái tên được truyền miệng trong những group kín chuyên “xử lý khủng hoảng danh tiếng”.
Khách hàng tìm đến khi họ muốn một video biến mất, một nhân chứng mất uy tín hoặc một bê bối có phiên bản khác đủ thuyết phục để công chúng không còn biết tin vào đâu.
Một người từng nhắn cho tôi:
ECHO không xóa sự thật. Nó tạo quá nhiều sự thật cho đến khi chẳng còn sự thật nào có giá trị.
Tôi tưởng đó là cách nói quá.
Cho đến khi ba đoạn video có mặt tôi xuất hiện trên mạng vào cùng một đêm.
Một đoạn cho thấy tôi nhận tiền từ doanh nghiệp từng bị tôi điều tra.
Một đoạn là tôi chửi một nạn nhân ngay sau livestream.
Một đoạn là cảnh tôi ngồi trong khách sạn với một người đàn ông chưa từng gặp.
Cả ba đều giả.
Nhưng đoạn thứ ba có một chi tiết khiến tôi mất ngủ.
Người phụ nữ mang mặt tôi có thói quen cắn nhẹ môi dưới trước khi nói dối.
Tôi cũng vậy.
Tôi chưa từng nhắc thói quen đó trên video.
Ít nhất tôi nghĩ mình chưa từng.
Đêm tôi rời studio, tôi không định biến mất lâu. Tôi chỉ cần gặp nguồn tin, lấy dữ liệu rồi quay lại.
Nhưng lúc 3 giờ 02, camera hành lang nơi tôi hẹn bị mất tín hiệu.
3 giờ 11, nguồn tin không xuất hiện.
3 giờ 26, điện thoại dự phòng nhận thông báo rằng tài khoản chính của tôi vừa đăng nhập từ một thiết bị lạ.
3 giờ 40, tôi nhìn thấy khói bốc lên từ phía tòa nhà studio qua một camera giao thông công cộng.
Tôi đã không quay về.
Mười tiếng sau, báo chí đưa tin có một thi thể nữ trong studio.
Đến tối, danh tính được xác nhận là Nguyễn Minh An.
Tôi gọi cho luật sư từ một số dùng một lần, nhưng trước khi kịp nói tên, phía bên kia đọc đúng địa chỉ căn phòng tôi đang trú.
Tôi cúp máy.
Từ đó tôi không gọi ai nữa.
Tôi biết chuyện nghe điên rồ.
Nhưng nếu một hệ thống có thể biến người khác thành tôi trong video, tôi không muốn kiểm tra xem nó có thể biến tôi thành ai trong hồ sơ cảnh sát.
08:16:53.
Trên màn hình lễ tang, mẹ tôi đứng ở hàng đầu.
Bà không khóc.
Bà chỉ nhìn quan tài.
Tôi đặt tay lên miệng.
Bảy giây.
Sáu.
Năm.
Điện thoại dùng một lần rung.
Tôi giật mình.
Không có số gửi.
Chỉ một thông báo từ ứng dụng livestream mà tôi đã đăng xuất hoàn toàn:
MINH AN ĐÃ BẮT ĐẦU PHÁT TRỰC TIẾP.
Tôi nhìn màn hình laptop.
Buổi phát tang lễ bị đẩy sang một bên bởi một cửa sổ mới.
Tài khoản của tôi.
Ảnh đại diện của tôi.
Dấu xác minh của tôi.
Tiêu đề:
ĐÁM TANG CỦA MINH AN — PHẦN 1.
Số người xem nhảy từ 0 lên 80.000 chỉ trong vài giây.
Màn hình đen.
Rồi khuôn mặt tôi xuất hiện.
Tôi đứng bật dậy.
Không phải video cũ.
Áo sơ mi trắng tôi chưa từng mặc.
Tóc ngắn hơn hiện tại khoảng hai centimet.
Phía sau là một phông nền xám, ánh sáng đổ từ bên trái.
“Xin chào.”
Giọng tôi vang lên.
Không phải kiểu deepfake cứng và quá sạch mà tôi từng nghe.
Nó có hơi thở.
Có tiếng bật nhẹ ở đầu chữ.
Có đúng nhịp tôi thường ngừng trước một câu muốn người nghe nhớ.
“Nếu mọi người đang xem,” phiên bản trên màn hình nói, “thì lễ tang của Minh An đã bắt đầu.”
Bình luận nổ tung.
CÁI GÌ VẬY?
VIDEO HẸN GIỜ?
MINH AN CÒN SỐNG?
Ở linh đường, hàng trăm điện thoại cùng được giơ lên.
Mẹ tôi nhìn màn hình lớn.
Khuôn mặt bà cuối cùng cũng thay đổi.
Phiên bản của tôi mỉm cười.
“Trong căn phòng đang tổ chức tang lễ có 126 người.”
Con số hiện ra sau lưng nó.
“Mười bảy người từng trả tiền để tôi im lặng.”
17
“Sáu người từng dọa giết tôi.”
6
“Ba người từng thuê người làm video giả có mặt tôi.”
3
Đại sảnh bắt đầu hỗn loạn.
Tôi nhìn danh sách khách được camera quét qua.
CEO.
Influencer.
Luật sư.
Người từng là nạn nhân.
Người từng là đối tượng điều tra.
Có cả những người tôi không biết.
“Và có một người,” phiên bản tôi nói, “biết cô gái trong quan tài tên gì.”
Tôi cảm thấy cổ họng khô lại.
Đây không nằm trong bất kỳ video hẹn giờ nào của tôi.
Tôi chưa từng ghi một câu như thế.
Trên màn hình, nó nghiêng đầu.
Đúng kiểu tôi hay làm khi đọc bình luận.
Rồi nó nhìn thẳng vào camera.
“An.”
Tôi không thở.
“Nếu cô đang xem…”
Hai tay tôi lạnh ngắt.
“…đừng cố đăng nhập.”
Tôi nhìn sang tab quản trị mà mình vừa mở.
Mật khẩu vẫn chưa nhập.
“Cô sẽ làm mất thứ duy nhất chứng minh cô còn là cô.”
Livestream cắt sang màn hình đen.
Một chuỗi ký tự hiện lên:
ROOT_ECHO // SESSION ACTIVE
Rồi tắt.
Tổng thời lượng: 2 phút 17 giây.
Tôi đứng giữa căn phòng im lặng, nhìn phản chiếu của mình trên màn hình đen.
Không phải tôi lên sóng.
Nhưng thứ vừa lên sóng biết tôi đang xem.
Và nó biết tôi sắp làm gì trước cả khi tôi làm.