Chương 8: Ai đã dạy nó thành tôi
Chúng tôi mất gần hai ngày để tìm đủ năm người.
Không phải vì họ trốn.
Mà vì Yến Nhi đã cố tình chọn những người chẳng có liên hệ số nào với nhau.
Phong bì số một chứa vé xe buýt tuyến 18, được bấm lỗ ở trạm cuối. Quân tra lịch thủ công từ bảng giấy tại bến và tìm ra một phụ xe tên Hạnh, người nhớ Yến Nhi vì cô từng trả hộ tiền vé cho một học sinh quên ví.
Phong bì số hai có que kem gỗ khắc ba vạch. Lan Chi nhận ra đó là cách quán kem trước trường cũ đánh dấu vị. Chủ quán giữ tờ giấy thứ hai trong một hộp đựng hóa đơn.
Phong bì số ba là giấy gói bánh mì có con dấu mực tím. Chúng tôi đi qua sáu tiệm mới tìm đúng nơi.
Số bốn dẫn tới một thủ thư đã nghỉ hưu.
Số năm là ông thợ sửa giày trong bức ảnh.
Cả năm người đều được Yến Nhi nhờ cùng một việc:
“Nếu có một phụ nữ tên Minh An đến cùng bốn người còn lại, hãy mang tờ giấy này ra.”
Không ai được chụp.
Không ai được đọc phần của người khác.
Không ai biết toàn bộ câu chuyện.
Ngày thứ ba sau tang lễ, chúng tôi gặp nhau trong phòng đọc cũ của một thư viện quận.
Quân đặt năm tờ giấy lên bàn.
Mép rách của chúng khớp với nhau.
Không hoàn hảo như cắt máy.
Nhưng đủ để tạo thành một đường gấp liền mạch.
Ở giữa năm mảnh giấy là lời khai của Yến Nhi.
Tôi đọc thành tiếng.
“Tôi, Trần Yến Nhi, xác nhận đã ký hợp đồng facial capture với Vox Persona Asia.”
“Tôi không đồng ý cho dữ liệu hành vi của mình được dùng để tạo bằng chứng giả, nhân dạng pháp lý hoặc thay thế một người thật trong nội dung điều tra.”
“Tháng trước, tôi phát hiện Project Mirror đang dùng dữ liệu của tôi làm behavior layer cho Persona M.A.”
“Persona M.A. được xây từ dữ liệu của Nguyễn Minh An do Vanta Media cung cấp.”
Tôi dừng.
Lan Chi đứng phía sau tôi.
“Đọc tiếp đi.”
“Ngày 4 tháng 8, tôi nhìn thấy tài liệu nội bộ cho thấy Diệp Hà phê duyệt sử dụng M.A. cho gói ‘reputation continuity’.”
“Ngày 7 tháng 8, Trần Kha Vũ cho phép tạo Instance 03 với mục tiêu làm giảm độ tin cậy của chủ thể gốc nếu chủ thể tranh chấp quyền sở hữu persona.”
Quân đặt tay lên bàn.
“Vậy 03 được thiết kế từ trước để chống lại An.”
Tôi tiếp tục.
“Tôi đã chèn dữ liệu cá nhân của mình vào Instance 08 vì 08 là bản duy nhất có quyền đọc archive nhưng chưa bị gắn mục tiêu thương mại cụ thể.”
“Tôi không biết 08 có thể trở thành gì.”
“Tôi chỉ cần nó giữ một việc: nếu tôi biến mất, tìm Minh An.”
Đây là lần đầu tiên tôi hiểu vì sao 08 nói chuyện như tôi nhưng đôi lúc phản ứng hoàn toàn không giống.
Nó không được “dạy thành tôi” bởi một người.
Vanta đưa cho nó giọng tôi.
Workspace đưa cho nó cách tôi suy nghĩ.
Chiếc laptop cũ đưa cho nó nhịp hành vi.
Yến Nhi đưa cho nó những thói quen cơ thể và mục tiêu phản kháng.
Hàng nghìn người xem đưa cho nó phản hồi theo thời gian thực.
Không ai tạo ra một Minh An thứ hai trong một đêm.
Mỗi người chỉ góp một mảnh.
Đến khi ghép lại, không còn ai chịu trách nhiệm cho toàn bộ hình hài.
Tờ giấy thứ tư có đoạn khiến tôi nắm chặt tay.
“Tôi là người gửi tin nhắn yêu cầu Minh An rời studio vào đêm 14 tháng 8.”
Tôi đọc lại.
Yến Nhi là nguồn tin.
“Tôi hẹn chị ấy ở điểm B để giữ chị ấy khỏi studio trong ít nhất một giờ.”
“Tôi dự định vào studio lấy thiết bị Edge Node được Vanta lắp từ thời quản lý cũ. Tôi tin node đó chứa bản cache chứng minh M.A. đã được dùng trái phép.”
Lan Chi tái mặt.
“Edge Node?”
“Cậu biết?”
“Vanta từng lắp một hộp xử lý livestream để giảm độ trễ. Sau khi mình nghỉ hợp đồng, họ nói thiết bị thuộc hệ thống nên để lại đến khi kỹ thuật tới tháo.”
“Không ai tháo?”
“Tớ tưởng họ tháo rồi.”
Quân nói:
“Nếu node vẫn ở studio, nó có thể thu raw video trước khi encode. Mọi lúc camera bật.”
Tôi thấy da tay nổi gai.
Hàng nghìn giờ dữ liệu không công khai.
Không cần hack cloud.
Một chiếc hộp hợp pháp từng được lắp ngay trong phòng tôi.
Tờ cuối cùng:
“03:19 tôi vào studio.”
“03:28 node bắt đầu export.”
“03:31 hệ thống báo một yêu cầu truy cập từ Aegis Access.”
“Nếu tôi không ra ngoài, hãy kiểm tra hợp đồng giữa Vanta và Aegis.”
“Khóa thứ năm của ECHO được giữ trong escrow. Năm mảnh giấy là điều kiện xác minh người khiếu nại và giải phóng quyền đóng băng hệ thống trong 24 giờ.”
Bên dưới là một số điện thoại bàn của văn phòng công chứng.
Không mật khẩu.
Không seed phrase.
Chỉ một cơ chế pháp lý rất cũ:
Năm nhân chứng.
Năm vật chứng.
Một người giữ hồ sơ niêm phong.
Phúc nhìn tôi.
“Nếu đúng, chúng ta có khóa thứ năm.”
Quân nói:
“Một khóa chưa đủ.”
“Nhưng đủ đóng băng 24 giờ.”
Tôi nghĩ đến Instance 03.
Hai mươi bốn giờ không có deepfake mới.
Đủ để xuất hiện trước công chúng.
Đủ để đưa bằng chứng cho cơ quan điều tra.
Đủ để buộc Diệp Hà và Kha Vũ trả lời khi không thể tạo thêm mười phiên bản khác của cùng một câu chuyện.
“Aegis Access là ai?” tôi hỏi.
Quân đã tìm trong hồ sơ doanh nghiệp.
Một công ty bảo mật vật lý và kiểm soát ra vào.
Khách hàng lớn nhất trong danh sách đối tác:
Vanta Media.
Giám đốc vận hành của Aegis gửi một email nội bộ lúc 03:27 đêm đó.
Chúng tôi có được metadata từ bản sao ECHO 08 cung cấp.
Tiêu đề:
Thu hồi thiết bị trước 04:00. Không để chủ studio quay lại.
Người phê duyệt:
D.HA.
Diệp Hà.
Tôi nhìn giờ.
Yến Nhi vào studio lúc 03:19.
Aegis nhận lệnh lúc 03:27.
Khói xuất hiện khoảng 03:40.
Mười ba phút.
Không cần một âm mưu giết người được chuẩn bị hàng tháng.
Chỉ cần một nhóm người đi thu hồi thiết bị trong một căn phòng họ nghĩ không nên có ai.
Và sau đó, một quyết định khác tệ hơn để che thứ đã xảy ra.
Tôi gọi văn phòng công chứng bằng điện thoại bàn của thư viện.
Người phụ nữ đầu dây nghe năm cái tên, im lặng rất lâu.
“Cô là Minh An?”
Tôi nhìn mọi người quanh bàn.
“Đúng.”
Bà đáp:
“Tôi có một phong bì niêm phong mang tên cô.”
“Bên trong có lệnh kích hoạt khóa escrow.”
“Nhưng trước khi giao, có một điều cô cần biết.”
“Gì?”
“Một giờ trước, có một Minh An khác cũng gọi cho tôi.”