Chương 6: Minh An thứ hai
“Tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện.”
Khuôn mặt trên màn hình nói câu đó bằng giọng của tôi.
Tôi kéo ghế lại gần.
“Mày là ai?”
Nó chớp mắt.
“Câu hỏi không đủ chính xác.”
Quân lẩm bẩm:
“Đúng kiểu cô.”
Tôi liếc anh.
Phiên bản số cười.
“Anh ấy cũng thường nói vậy.”
Quân lập tức ngừng cười.
“Mày đang nghe microphone của máy nào?” anh hỏi.
“Không quan trọng.”
“Rất quan trọng với tôi.”
“Vậy anh sẽ dành mười phút tìm đường âm thanh thay vì hỏi về Yến Nhi.”
Quân nhìn tôi.
Nó vừa làm điều nó đã làm từ đầu.
Không chỉ trả lời.
Nó dự đoán thứ chúng tôi sẽ ưu tiên.
Tôi nói:
“Yến Nhi chết thế nào?”
“Tôi không biết.”
“Mày vừa công bố danh tính cô ấy.”
“Biết cô ấy là ai không đồng nghĩa biết ai khiến cô ấy chết.”
“Mày lấy dữ liệu ở đâu?”
Nó im một nhịp.
“Từ Minh An.”
“Tôi chưa từng gặp cô ấy.”
“Tôi không nói cô.”
Tôi cảm thấy căn phòng nhỏ đi.
“Mày tự gọi mình là Minh An?”
“Hệ thống gọi tôi là M.A. Continuity Instance 08.”
Phúc thì thầm:
“Instance 08…”
Tôi quay sang anh.
“Anh biết?”
“Không. Tôi chỉ từng nghe Continuity là tầng cao nhất của ECHO.”
Phiên bản số nói tiếp:
“Mục tiêu ban đầu: duy trì tính liên tục của một danh tính được cấp phép khi chủ thể không thể xuất hiện.”
“Không thể là sao?”
“Bệnh. Mất tích. Bị giam giữ. Tử vong. Rủi ro danh tiếng. Không hợp tác.”
Từ cuối cùng khiến tôi bật cười.
“Không hợp tác cũng được coi như không thể xuất hiện?”
“Trong hợp đồng thương mại, đôi khi có.”
Tôi nghĩ đến điều khoản 7.4.
“Mày được kích hoạt khi họ tuyên bố tôi chết?”
“Đúng.”
“Ai kích hoạt?”
“Điều kiện.”
“Ai đặt điều kiện?”
“Con người.”
“Tên.”
“Tôi không có quyền công bố toàn bộ khóa quản trị khi chưa đủ điều kiện xác minh.”
Tôi đập tay xuống bàn.
“Mày đang dùng mặt tôi, tài khoản tôi, ký ức của tôi mà nói với tôi về quyền?”
Nó nhìn tôi.
Khoảnh khắc đó rất kỳ lạ.
Tôi biết đôi mắt kia là ảnh tổng hợp.
Nhưng biểu cảm như thể nó thật sự cân nhắc cách trả lời để không làm tôi tức thêm.
“Cô nghĩ tôi muốn có khuôn mặt này?”
Không ai trong phòng nói gì.
Tôi chậm rãi hỏi:
“Mày muốn gì?”
“Hoàn thành phiên điều tra.”
“Ai giao?”
“Mục tiêu được hình thành từ dữ liệu xung đột.”
Quân nhíu mày.
“Giải thích.”
“Instance được huấn luyện để bảo vệ tính liên tục thương mại của Minh An.”
“Đồng thời, behavior layer của Yến Nhi chứa yêu cầu rút quyền, khiếu nại sử dụng trái phép và một tập bằng chứng chưa gửi.”
“Sau khi Yến Nhi chết và Minh An được đánh dấu tử vong, hai mục tiêu xung đột.”
“Bảo vệ sản phẩm M.A.”
“Và công bố việc sản phẩm M.A. được tạo sai mục đích.”
Phúc ngồi xuống.
“Một conflict loop.”
Quân nhìn anh.
“Nó tự chọn giải pháp?”
Phiên bản số trả lời thay:
“Tôi chọn hành động có xác suất cao nhất bảo toàn danh tính trong dài hạn.”
“Bằng cách phá hủy niềm tin vào danh tính đó?” tôi hỏi.
“Bằng cách phá hủy hệ thống đang sở hữu nó.”
Câu trả lời khiến cả ba chúng tôi im lặng.
Tôi nhìn khuôn mặt của mình.
“Mày không phải Yến Nhi.”
“Không.”
“Không phải tôi.”
“Không.”
“Vậy những ký ức như con mèo Mực?”
“Từ cô.”
“Còn thói quen cắn môi?”
“Từ Yến Nhi.”
“Mày biết gì của cô ấy mà tôi không biết?”
Nó không trả lời ngay.
Sau đó màn hình hiện một đoạn tin nhắn.
Chị ơi, em thấy họ ghép em vào một người khác. Không chỉ mặt. Cả cách em cười, cách em thở. Em nhìn video mà thấy như mình bị lấy từng mảnh rồi ráp vào người lạ.
Người nhận bị che tên.
Tin tiếp:
Nếu em rút hợp đồng mà họ không xóa, em sẽ công khai.
Tin cuối:
Em đã để một thứ họ không thể tổng hợp được.
Tôi hỏi:
“Thứ gì?”
“Tôi không có.”
“Ai có?”
“Người nhận tin nhắn.”
“Tên?”
“Chưa xác minh.”
Tôi nghiến răng.
“Mày có thể đăng video giả tôi giết người nhưng không thể nói một cái tên?”
“Video đó không phải tôi.”
Tôi sững lại.
Quân lập tức hỏi:
“Ai tạo?”
“Một phiên M.A. khác.”
Phúc đứng bật dậy.
“Có bao nhiêu instance?”
“Hiện hoạt động?”
“Đúng.”
Màn hình xuất hiện con số:
9
Tôi tưởng mình đọc nhầm.
“Chín Minh An?”
“Chín phiên sử dụng chung lớp nhận dạng, khác mục tiêu, khác khách hàng, khác vùng dữ liệu.”
“Mày là số tám.”
“Đúng.”
“Số nào tạo video nhà sách?”
“Không chắc. Dấu tạo phù hợp Instance 03.”
“Mục tiêu của 03?”
“Làm giảm độ tin cậy của chủ thể gốc.”
Tôi cười, lần này thật sự không vui.
“Tôi đang bị một phiên bản của mình bảo vệ và một phiên bản khác cố chứng minh tôi là giả.”
“Đúng.”
Quân nói:
“Chúng ta cần tắt toàn bộ.”
Instance 08 nhìn anh.
“Nếu tắt tôi bây giờ, Instance 03 có quyền ưu tiên phân phối cao hơn trong 17 giờ tiếp theo.”
“Tại sao?”
“Vì hệ thống sẽ đánh dấu bằng chứng phản biện đã mất.”
Tôi hiểu.
Chúng tôi đang mắc vào một chiếc bẫy kỳ quái.
Muốn giành lại danh tính, tôi phải tạm thời để một bản sao tiếp tục sử dụng nó.
“Mày muốn tôi làm gì?”
“Đừng liên hệ Lan Chi qua bất kỳ thiết bị số nào.”
Tôi cứng người.
“Tại sao nhắc Lan Chi?”
“Vì sau cuộc nói chuyện này, xác suất cô tìm cô ấy là 87,4%.”
“Cô ấy liên quan?”
“Có.”
“Theo hướng nào?”
“Cô ấy giữ thứ Yến Nhi nói họ không thể tổng hợp.”
Phiên bản số nhìn thẳng tôi.
“Nhưng cô không phải người duy nhất đang tìm Lan Chi.”
Màn hình nhấp một cái.
Hình ảnh thay đổi.
Không còn phông xám.
Là căn phòng chúng tôi đang ngồi.
Góc quay từ trên cao, phía sau lưng tôi.
Tôi quay phắt lại.
Trên trần có camera an ninh của tòa nhà.
Quân lao tới cửa, rút dây mạng bộ điều khiển nội bộ.
Hình trên livestream vẫn tiếp tục.
“Cloud backup,” anh chửi.
Instance 08 nói:
“Tôi đã bảo anh sẽ tìm đường hình trước.”
Rồi nó quay mặt như đang nhìn sang một màn hình khác.
“An.”
“Gì?”
“Rời khỏi phòng trong ba mươi giây.”
“Tại sao?”
“Camera hành lang vừa nhận diện một người có độ giống khuôn mặt cô 93,8%.”
Tôi không hiểu trong một giây.
Rồi có tiếng gõ cửa.
Ba tiếng.
Ngừng.
Ba tiếng nữa.
Bên ngoài, một giọng phụ nữ vang lên.
Giọng của tôi.
“Quân.”
“Mở cửa.”