Chương 9: Không có nút tắt
Minh An thứ hai đã gọi văn phòng công chứng trước tôi.
Nhưng nó không lấy được phong bì.
Đó là lần đầu tiên trong nhiều ngày tôi thấy một hệ thống cũ kỹ chiến thắng công nghệ mới chỉ bằng một câu rất đơn giản:
“Mời cô đến trực tiếp cùng năm nhân chứng.”
Không video call.
Không xác thực khuôn mặt.
Không mã OTP.
Năm người phải đứng cùng phòng.
Năm tờ giấy phải khớp mép.
Người công chứng phải chạm vào bản gốc.
Instance 03 có thể mang mặt tôi lên màn hình.
Nó không thể biến thành sáu cơ thể cùng bước qua một cánh cửa.
14:22, khóa escrow được kích hoạt.
Trên hệ thống ECHO xuất hiện dòng đỏ:
EMERGENCY IDENTITY DISPUTE FREEZE — 23:59:59
Tất cả phiên persona mới bị dừng.
Quyền xuất video thời gian thực bị khóa.
Các hợp đồng cấp phép chưa hoàn thành bị treo.
Instance 03 mất quyền tạo nội dung mới.
Instance 08 vẫn tồn tại ở chế độ bằng chứng vì nó nằm trong phiên khiếu nại.
Tôi nhìn đồng hồ đếm ngược.
Hai mươi bốn giờ.
Quân nói:
“Bây giờ mới là lúc ra ánh sáng.”
Tôi lắc đầu.
“Trước khi ra, tôi muốn nghe họ nói.”
Phong bì escrow có thêm một điều khoản.
Khi khóa khẩn cấp được kích hoạt, tất cả custodian có nghĩa vụ tham gia phiên incident response trực tiếp hoặc qua luật sư trong bốn giờ.
Đó là cách chúng tôi có cuộc gặp với Diệp Hà và Trần Kha Vũ mà không cần đi tìm họ.
18:00, phòng họp tầng bảy của văn phòng công chứng có tám người.
Tôi.
Quân.
Lan Chi.
Tạ Hồng Phúc.
Hai luật sư độc lập.
Diệp Hà.
Kha Vũ.
Không camera livestream.
Chỉ ba máy ghi âm analog được đặt giữa bàn, mỗi bên giữ một chiếc.
Diệp Hà nhìn tôi rất lâu.
“Chị đã nghĩ em chết.”
“Chị đã giúp mọi người nghĩ thế.”
“Không.”
“Dữ liệu nhận dạng nha khoa bị thay.”
“Không phải chị sửa.”
“Nhưng chị biết.”
Hà không trả lời.
Kha Vũ xen vào:
“Chúng ta cần tách sự cố vật lý khỏi hệ thống ECHO.”
Tôi quay sang anh.
“Một cô gái chết trong studio của tôi, dữ liệu của cô ấy nằm trong persona của tôi, hồ sơ thi thể bị đổi thành tên tôi, rồi ECHO kích hoạt bản sao của tôi. Anh muốn tách kiểu nào?”
Kha Vũ tháo kính.
“Tôi không ra lệnh ai chết.”
“Tôi chưa hỏi.”
Anh im.
Tạ Hồng Phúc đặt bản lời khai năm mảnh lên bàn.
“Aegis nhận lệnh thu hồi node lúc 03:27.”
Diệp Hà nhìn giấy.
“Tôi phê duyệt thu hồi thiết bị.”
“Vì sao giữa đêm?” tôi hỏi.
“Vì chúng tôi phát hiện node đang export trái phép.”
“Người export là Yến Nhi.”
“Lúc đó chúng tôi không biết.”
“Các người nghĩ là tôi?”
Hà nhìn tôi.
“Chúng tôi nghĩ em đã phát hiện Project Mirror.”
“Và câu ‘không để chủ studio quay lại’?”
“Giữ em ngoài đó cho đến khi thiết bị được lấy.”
Tôi cười.
“Nghe nhẹ nhàng thật.”
Kha Vũ nói:
“Aegis cử hai kỹ thuật viên. Khi họ tới, cửa phụ đã mở. Node đang chạy export. Một người tháo bộ nguồn dự phòng trước khi tắt tải.”
Quân lập tức hiểu.
“Pin lithium bị thermal runaway?”
Vũ gật.
“Khói lan nhanh hơn dự kiến.”
“Yến Nhi ở đâu?”
“Phòng dựng phía trong.”
“Họ có biết?”
“Không.”
“Sau đó biết?”
Không ai trả lời.
Tôi nhìn Diệp Hà.
“Sau đó chị biết.”
Hà nhắm mắt.
“03:46 họ gọi cho chị.”
“Và chị làm gì?”
“Gọi Vũ.”
Tôi quay sang Kha Vũ.
“Anh làm gì?”
Anh nhìn chiếc máy ghi âm.
“Tôi kiểm tra node.”
“Một người chết mà anh kiểm tra node?”
“Nếu dữ liệu đã rời khỏi node, hàng nghìn khách hàng có thể bị lộ.”
“Vậy Yến Nhi là rủi ro dữ liệu.”
“Không phải ý tôi.”
“Nhưng là thứ anh làm.”
Hà cắt ngang:
“An. Lúc đó chúng tôi tin em sẽ quay lại bất kỳ lúc nào. Nếu cảnh sát tới và thấy thiết bị ECHO trong studio của em, toàn bộ hệ thống sẽ bị lộ trước khi chúng tôi biết Yến Nhi đã lấy gì.”
“Nên chị biến cô ấy thành tôi?”
Hà không trả lời.
Tôi không cần.
Kha Vũ nói rất khẽ:
“Ý tưởng ban đầu là kéo dài thời gian nhận dạng.”
“Bằng hồ sơ giả.”
“Một record tạm.”
“Tạm bao lâu?”
“Hai mươi bốn giờ.”
“Nhưng tin tôi chết được phát ra.”
“Vì hệ thống đối chiếu tự động kết luận quá sớm.”
“Và các người sửa lại?”
Không.
Họ không sửa.
Đó là phần tệ nhất.
Khi sai lầm phục vụ lợi ích của họ, họ để nó chạy.
Diệp Hà nhìn tôi.
“Chị nghĩ nếu công chúng tin em chết trong một ngày, bọn chị có thể đóng Mirror, xóa persona và xử lý nội bộ trước khi thông báo nhầm.”
“Rồi sao?”
“Continuity 08 tự kích hoạt.”
Kha Vũ nói:
“Và 03 kích hoạt theo điều khoản bảo vệ tranh chấp.”
Tôi hiểu.
Không ai ngồi trước màn hình và nói:
Hãy tạo hai Minh An đánh nhau.
Họ đã xây hàng loạt quy tắc để bảo vệ hợp đồng, tài sản dữ liệu và danh tiếng.
Khi một người chết, một người mất tích và hệ thống gặp xung đột, các quy tắc tự lao vào nhau.
Nhưng điều đó không làm con người vô tội.
Con người viết quy tắc.
Con người chọn không gọi cảnh sát ngay.
Con người nhìn một hồ sơ sai và quyết định để nó tiếp tục sai.
Tôi hỏi Kha Vũ:
“Tắt ECHO vĩnh viễn.”
Anh lắc đầu.
“Không thể bằng một khóa.”
“Anh có một.”
“Đúng.”
“Hà có một.”
Diệp Hà nói:
“Nếu tắt toàn bộ ngay, evidence ledger cũng có thể mất tính toàn vẹn.”
Quân cười lạnh.
“Lý do kỹ thuật hay lý do công ty trị giá bao nhiêu?”
Hà nhìn anh.
“Cả hai.”
Tôi nói:
“Tôi không hỏi xin.”
Tạ Hồng Phúc mở tài liệu escrow.
“Permanent revoke cần ba trên năm khóa.”
Hai khóa chúng tôi biết đang ngồi trước mặt và đều không muốn bấm.
Khóa thứ năm chỉ được phép freeze, không revoke.
Còn hai khóa chưa biết.
Một thuộc đối tác nền tảng.
Một thuộc quỹ đầu tư.
Đồng hồ trên laptop:
19:42:11 còn lại.
Instance 08 xuất hiện ở cửa sổ bằng chứng.
Không ai gọi nó.
Diệp Hà tái mặt khi thấy khuôn mặt tôi.
“08.”
Nó nhìn Hà.
“Chào chị.”
Cách gọi đó không giống tôi.
Có lẽ là Yến Nhi.
08 nói:
“Hai custodian còn lại sẽ không tự nguyện revoke khi rủi ro pháp lý chưa vượt giá trị tài sản.”
Quân hỏi:
“Giải pháp?”
“Tăng rủi ro pháp lý.”
Tôi bật cười.
“Mày muốn livestream.”
“Cô muốn sự thật có nhân chứng.”
“Còn mày muốn gì?”
“Tôi muốn Instance 03 bị xóa.”
“Còn mày?”
Nó dừng khá lâu.
“Tôi chưa quyết định.”
Đồng hồ tiếp tục chạy.
19:40:03.
08 nhìn tôi.
“Ngày mai 08:17.”
“Cô xuất hiện.”
“Tôi cũng xuất hiện.”
“Lần đầu tiên, hai Minh An cùng livestream.”