Chương 2: Tài khoản không chịu chết

Tôi không đăng nhập.

Đó là việc khó nhất tôi làm trong mười phút tiếp theo.

Bản năng đầu tiên của một người làm nội dung khi thấy tài khoản bị chiếm là đổi mật khẩu, đăng xuất mọi thiết bị, gọi nền tảng và giành lại quyền quản trị.

Nhưng thứ vừa mang khuôn mặt tôi lên sóng đã đoán đúng phản xạ đó.

Nó còn dùng đúng câu tôi thường nói với cộng sự mỗi khi có khủng hoảng:

Đừng phá hiện trường chỉ vì muốn cảm thấy mình đang làm gì đó.

Tôi đóng tab đăng nhập.

Rồi lấy từ đáy vali một chiếc máy ghi âm mini cũ.

Thiết bị này không có Wi-Fi, không Bluetooth, không đồng bộ đám mây.

Tôi bật nó lên và nói:

“08:23. Tôi xác nhận livestream vừa rồi không do tôi tạo. Tài khoản xuất hiện chuỗi ROOT_ECHO. Nó biết tôi đang xem và biết tôi định đăng nhập.”

Tôi dừng.

“Nếu sau này có video nào nói ngược lại, hãy ưu tiên bản ghi analog này.”

Nghe rất buồn cười.

Một streamer sống bằng internet lại bắt đầu tin một chiếc máy ghi âm mười năm tuổi hơn mọi nền tảng mình từng dùng.

Tôi cần một người kiểm tra hệ thống.

Người duy nhất tôi dám nghĩ tới là Võ Quân.

Quân từng làm kiểm định nội dung số cho một công ty bảo mật trước khi nghỉ ra ngoài nghiên cứu deepfake. Hai năm trước, anh giúp tôi chứng minh một đoạn clip bôi nhọ giáo viên là giả bằng cách tìm ra sự lệch pha giữa tiếng quạt trần và bóng đổ.

Anh có một nguyên tắc khiến nhiều người ghét:

“Không tin video. Không tin ảnh. Không tin file log nếu chưa biết ai giữ máy.”

Tôi từng chế giễu anh là người sinh nhầm thời đại.

Bây giờ tôi thấy anh khá thông minh.

Chúng tôi có một phương thức liên lạc dự phòng từ thời làm series về lừa đảo crypto.

Một hộp thư chết.

Không phải email.

Một website bán sách cũ mà Quân quản trị. Nếu tôi để lại đánh giá một sao cho cuốn Người xa lạ và viết đúng bảy chữ, anh sẽ biết tôi cần gặp.

Tôi dùng máy tính công cộng ở sảnh dưới, gõ:

Sách cũ. Bìa rách. Tôi vẫn đọc.

Hai mươi sáu phút sau, một bình luận mới xuất hiện:

Kho A, tầng hầm B3, 10:40.

Không ai bình thường hẹn nhau ở tầng hầm của một trung tâm lưu trữ tài liệu.

Quân chưa bao giờ bình thường.

10:38, tôi xuống B3 bằng thang bộ.

Quân đứng cạnh dãy tủ kim loại, mặc áo khoác xám và cầm một máy quét tín hiệu.

Nhìn thấy tôi, anh không ôm.

Không hỏi tôi có ổn không.

Câu đầu tiên là:

“Đưa tất cả thiết bị.”

Tôi đặt laptop, điện thoại dùng một lần và đồng hồ cơ lên bàn.

Quân nhìn đồng hồ.

“Cái này không cần.”

“Tôi đang hoang tưởng.”

“Tốt. Hôm nay hoang tưởng có lợi.”

Anh tháo pin điện thoại, đặt laptop trong túi chắn sóng rồi mở một máy riêng chưa từng kết nối với tài khoản của tôi.

“Kể từ đầu.”

Tôi kể.

Không bỏ chi tiết nào.

Đến đoạn phiên bản số gọi tên tôi, Quân dừng lại.

“Nó nói ‘An’ hay ‘Minh An’?”

“An.”

“Quan trọng.”

“Tại sao?”

“Người làm mô hình ngôn ngữ không chỉ huấn luyện nội dung. Họ huấn luyện quan hệ. Ai gọi cô là An, ai gọi Minh An, ai gọi chị An. Cách xưng hô cho biết nguồn dữ liệu tới từ đâu.”

Anh tải bản sao công khai của livestream xuống, tách luồng âm thanh và hình.

Sau mười lăm phút, Quân nói:

“Không phải video dựng sẵn.”

“Anh chắc?”

“Có bình luận của một tài khoản xuất hiện ở giây 49. Ba giây sau, nó liếc đúng vị trí bình luận rồi thay đổi câu.”

Quân phát lại.

Một người xem viết:

Nếu là Minh An thật thì nói tên con mèo cô từng nuôi.

Phiên bản trên màn hình ngừng nửa nhịp.

“Tôi không nuôi mèo,” nó nói. “Tôi từng cứu một con mèo mướp ở bãi xe năm lớp mười một, đặt tên Mực, nhưng mẹ không cho đem về.”

Tôi lạnh người.

Quân nhìn tôi.

“Đúng?”

“Không có trên mạng.”

“Có từng nhắn cho ai?”

Tôi cố nhớ.

“Có thể Lan Chi. Hồi đại học.”

Quân ghi lại tên.

“Chúng ta cần phân loại nguồn dữ liệu. Nội dung công khai. Tin nhắn riêng. Cloud. Thiết bị. Người thật.”

“Tôi muốn biết ai giữ tài khoản.”

“Tôi cũng muốn biết. Nhưng trước hết phải biết tài khoản còn là tài khoản của cô không.”

Anh mở bản ghi lịch sử bảo mật do nền tảng công khai cho chủ tài khoản qua một đường xác minh pháp lý.

Không đăng nhập trực tiếp.

Hai khóa phần cứng được đăng ký.

Khóa số một: của tôi.

Khóa số hai:

ECHO-ROOT-08

Ngày đăng ký: tám tháng trước.

Tôi nhìn chằm chằm.

“Tám tháng trước tôi còn chưa biết ECHO tồn tại.”

Quân nói:

“Nhưng ECHO đã biết cô.”

Chúng tôi kéo tiếp lịch sử.

Khóa thứ hai không được thêm bằng mật khẩu.

Nó được xác nhận bởi một thiết bị từng là thiết bị tin cậy.

Model máy hiện lên.

Tôi nhận ra ngay.

Chiếc MacBook cũ tôi dùng từ năm 2022 đến đầu năm nay.

“Máy đó đâu?” Quân hỏi.

“Bán rồi.”

“Cho ai?”

“Một cửa hàng thu cũ đổi mới.”

Quân ngửa người ra ghế.

“Cô có xóa máy không?”

“Tất nhiên.”

“Xóa kiểu nào?”

“Factory reset.”

Anh nhăn mặt.

“Không đủ để giải thích khóa phần cứng. Nhưng đó là đường đầu tiên.”

Điện thoại dùng một lần của tôi, đang nằm trong túi chắn sóng, rung lên.

Cả hai chúng tôi nhìn nhau.

Quân lấy nó ra.

Không có SIM.

Wi-Fi tắt.

Màn hình vẫn sáng.

Một thông báo hệ thống:

MINH AN ĐÃ ĐĂNG BÀI MỚI.

Quân chửi rất khẽ.

Anh mở bằng một máy khác.

Tài khoản của tôi vừa đăng một ảnh nền trắng.

Trên đó là bảy dòng chữ:

Quân sẽ bảo cô tìm chiếc MacBook cũ.

Đừng tìm nó.

Máy chỉ là cửa.

Thứ họ lấy không nằm trong ổ cứng.

Nó nằm trong những năm cô đã tự kể về mình.

Và An này—

tôi cũng nhớ Mực.

Tôi cảm thấy bàn tay mình lạnh đi.

Quân không nói gì.

Mười giây sau, bài viết cập nhật thêm một dòng.

11:30 — PHẦN 2: CÔ GÁI TRONG QUAN TÀI.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...