Chương 7: Người chết thứ hai lên tiếng
“Quân. Mở cửa.”
Giọng tôi vang lên ngoài hành lang lần thứ ba.
Tôi đứng cách cánh cửa chưa đến hai mét.
Không có cảm giác nào kỳ lạ hơn việc nghe chính mình gọi tên một người từ phía bên kia.
Quân nhìn màn hình camera hành lang.
Một khuôn mặt giống tôi hiện giữa khung hình.
“Độ giống 93,8%,” Instance 08 nhắc.
Phúc lùi về phía cửa sau.
“Không mở.”
Quân phóng lớn hình.
Rồi anh bật cười khô khốc.
“Không có người.”
Tôi nhìn.
Khuôn mặt trên camera không chuyển động theo ánh sáng hành lang. Bóng dưới cằm giữ nguyên dù đèn cảm biến vừa sáng mạnh hơn.
Quân chuyển sang camera góc thấp.
Một xe đẩy vệ sinh đứng trước cửa.
Trên tay cầm gắn một chiếc điện thoại lớn đang phát khuôn mặt tôi toàn màn hình.
Một loa Bluetooth nhỏ phát giọng.
Ai đó đã đẩy xe tới rồi rời đi trước khi camera kích hoạt.
“Facial recognition nhận màn hình là người thật,” Quân nói. “Rẻ tiền hơn tôi tưởng.”
Tôi không thấy buồn cười.
“Mục đích?”
Instance 08 trả lời:
“Buộc chúng ta rời vị trí.”
Quân quay sang cửa sổ.
“Vậy có thứ khác đang chờ ở lối thoát.”
Chúng tôi không đi đâu.
Mười phút sau, xe đẩy vẫn đứng nguyên.
Không ai xông vào.
Không có vụ tấn công.
Chỉ có một thông báo mới trên tài khoản của tôi:
PHẢN ỨNG ĐƯỢC GHI NHẬN.
“Nó đang thử cô,” Phúc nói.
“Instance 03?”
“Hoặc người dùng 03.”
Tôi quay sang màn hình.
“08, mày biết ai thuê 03 không?”
“Không đủ quyền.”
“Tao bắt đầu ghét câu đó.”
“Tôi biết.”
Chúng tôi rời tòa nhà sau gần một giờ bằng lối giao hàng, không mang theo thiết bị nào đang bật.
Địa chỉ tiếp theo là nơi không nằm trong bất kỳ tin nhắn nào.
Tiệm hoa của dì Lan Chi.
Lan Chi là producer đầu tiên của tôi.
Chúng tôi quen nhau từ đại học, khi tôi quay video bằng điện thoại nứt màn hình còn cô ấy chỉnh âm thanh bằng tai nghe gaming.
Ba năm sau, khi kênh đủ lớn để thuê đội ngũ, Lan Chi vẫn là người dám nói với tôi:
“Video này dở. Đăng thì tự chịu.”
Cô rời team tám tháng trước.
Lý do công khai: kiệt sức.
Lý do thật, theo tôi biết: chúng tôi cãi nhau về việc có nên tiếp tục hợp tác với Vanta.
Tôi nghĩ cô quá đa nghi.
Bây giờ tôi không còn chắc.
17:10, tôi bước vào tiệm hoa bằng cửa sau.
Lan Chi đang cắt cành hồng.
Nhìn thấy tôi, cô làm rơi kéo.
“Mẹ kiếp.”
Đó là câu đầu tiên.
Sau đó cô ôm tôi.
Không nói gì trong gần một phút.
Tôi đã nghĩ mình sẽ giận vì cô không tìm tôi.
Nhưng lúc ấy tôi mới nhớ cả thế giới đang tin tôi đã chết.
Lan Chi kéo cửa cuốn xuống, tắt router rồi bỏ điện thoại vào lò vi sóng chưa cắm điện.
Quân nhìn.
“Cách chắn sóng dân gian.”
“Hiệu quả không?” cô hỏi.
“Tạm.”
“Vậy đủ.”
Tôi đặt ảnh Yến Nhi trước mặt cô.
Lan Chi không hỏi đó là ai.
Cô chỉ ngồi xuống.
“Em ấy chết rồi đúng không?”
Tôi cảm thấy một cơn lạnh chạy từ gáy xuống lưng.
“Cậu biết Yến Nhi.”
“Ba tuần.”
“Tại sao không nói với tôi?”
“Tớ định nói.”
“Khi nào?”
“Đêm cậu mất tích.”
Lan Chi kể Yến Nhi tìm cô sau khi thấy tên M.A. trong một phiên Project Mirror.
Cô gái không biết M.A. là ai cho đến khi một kỹ thuật viên vô tình để thumbnail khuôn mặt tôi hiện trên màn hình.
Yến Nhi nhận ra.
Cô tìm producer cũ của tôi vì không dám liên hệ trực tiếp qua tài khoản có thể bị theo dõi.
“Em ấy nói dữ liệu của em ấy bị ghép vào cậu,” Lan Chi nói. “Cách nhíu mày. Cách cắn môi. Nhịp thở khi cười. Những thứ người ta không nghĩ là tài sản.”
“Cậu đã làm gì?”
Lan Chi nhìn tôi.
“Tớ xin lỗi.”
“Vì gì?”
“Private Workspace Archive.”
Tôi im.
“Sau khi cậu rời Vanta, họ yêu cầu bàn giao toàn bộ raw project để ‘đảm bảo quyền sở hữu nội dung đã sản xuất’. Tớ xuất kho.”
“Cậu có hỏi tôi.”
“Có.”
Tôi nhớ.
Một tin nhắn giữa hàng trăm tin nhắn trong ngày.
Vanta cần archive cũ, export nhé?
Tôi trả lời:
Ừ, miễn không đụng file riêng.
Lan Chi nói:
“Tớ nghĩ file riêng nghĩa là folder PRIVATE. Nhưng workspace có cả voice note, bản nháp, call recording, transcript họp. Tớ xuất hết cấu trúc dự án.”
Không phải một vụ đánh cắp ngoạn mục.
Không ai đột nhập máy chủ lúc nửa đêm.
Chỉ là một producer bấm Export.
Một creator trả lời “ừ”.
Một điều khoản viết rộng.
Và vài năm sau, một phiên bản con người được dựng từ những thứ không ai nghĩ cần bảo vệ.
“Yến Nhi đưa cậu gì?” tôi hỏi.
Lan Chi đứng dậy, lấy dưới chậu cây một hộp thiếc.
Bên trong là năm phong bì giấy nâu.
Mỗi phong bì có một số từ 1 đến 5.
Không USB.
Không QR.
Không chip.
Chỉ giấy.
“Em ấy gọi đây là ‘human checksum’.”
Quân nhướng mày.
Lan Chi giải thích.
Yến Nhi chia một lời khai thành năm phần, in bằng máy chữ cơ ở năm nơi khác nhau rồi giao cho năm người không quen nhau. Mỗi tờ có một mép rách ghép với tờ kế bên.
Không ai giữ toàn bộ nội dung.
Không bản nào từng được chụp.
Không câu nào được nhắn.
Nếu năm người gặp nhau, các mép giấy ghép thành một dải liền và lời khai hoàn chỉnh.
“Tại sao cậu có cả năm?”
“Tớ không có.”
Lan Chi chỉ chiếc hộp.
“Đây là bản hướng dẫn tìm năm người.”
Mỗi phong bì chứa một vật nhỏ.
Vé xe buýt.
Que kem gỗ.
Một mẩu giấy gói bánh.
Một thẻ thư viện hết hạn.
Một bức ảnh chụp bằng máy lấy liền, mặt sau không ghi chữ.
Instance 08 từng nói Yến Nhi để lại thứ ECHO không thể tổng hợp.
Không phải vì AI không thể tạo giấy giả.
Mà vì ECHO không biết năm thứ này từng tồn tại.
Tôi cầm bức ảnh.
Trong ảnh là Yến Nhi đứng trước một tiệm sửa giày.
Bên cạnh cô có một người đàn ông lớn tuổi.
Lan Chi nói:
“Đó là người số năm.”
“Bốn người còn lại?”
“Tự tìm.”
Tôi thở ra.
“Em ấy đúng là biết cách làm khó người khác.”
Lan Chi cười rất nhẹ.
“Em ấy nói nếu mình chết, người tìm sự thật phải bỏ công một chút mới đáng tin.”
Quân đang xem từng vật dưới kính lúp.
“Còn một thứ,” Lan Chi nói.
Cô lấy một máy cassette nhỏ từ ngăn kéo.
Băng đã nằm sẵn bên trong.
“Yến Nhi ghi bằng máy của dì tớ. Không có bản số.”
Tôi bấm Play.
Tiếng xẹt vang lên.
Rồi giọng Yến Nhi.
Không phải giọng của tôi.
Giọng thật của cô.
“Nếu chị An nghe được cái này, chắc em đã không kịp gặp chị.”
Tôi nắm chặt mép bàn.
“ECHO có nhiều bản chị An.”
“Nhưng có một bản không được tạo để quảng cáo, lừa đảo hay bảo vệ danh tiếng.”
“Họ gọi nó là Continuity 08.”
Tôi nhìn Quân.
Yến Nhi tiếp:
“Em đã cho nó dữ liệu của em.”
“Không phải vì họ ép.”
“Em tự làm.”
“Vì nếu họ xóa em…”
Băng rè mạnh một giây.
“…thì ít nhất một thứ mang ký ức của em vẫn biết phải tìm chị.”
Tôi không thở.
Yến Nhi đã không chỉ phát hiện Instance 08.
Cô ấy đã cố tình thay đổi nó.
Giọng trên băng nhỏ xuống:
“Chị đừng tin 08 hoàn toàn.”
“Nhưng cũng đừng tắt nó trước khi tìm đủ năm tờ giấy.”
“Vì khóa thứ năm của ECHO…”
Băng dừng.
Tôi bấm Play lại.
Không còn gì.
Lan Chi lật cassette.
Mặt B có một nhãn viết tay:
MỞ SAU KHI ĐỦ 5 NGƯỜI.