Chương 11: Hai Minh An cùng livestream
Phiên khẩn cấp bắt đầu ngay trong livestream.
Không phải vì chúng tôi muốn biến pháp lý thành chương trình giải trí.
Mà vì sau bốn ngày bị hình ảnh thao túng, không ai trong căn phòng còn tin một cuộc họp kín sẽ đủ sức thuyết phục công chúng.
Đại diện nền tảng là Lưu Nam, giám đốc bộ phận Integrity khu vực.
Đại diện quỹ đầu tư là Trương Thu Minh, người trước đó chưa từng xuất hiện trong bất kỳ tài liệu nào của tôi.
Cả hai tham gia bằng kênh được xác thực độc lập, nhưng lần này chúng tôi không yêu cầu người xem tin vào khuôn mặt trên màn hình.
Luật sư tại hai đầu cầu xác nhận danh tính và chịu trách nhiệm cho xác nhận đó.
Tạ Hồng Phúc đọc điều khoản.
“Permanent Persona Revoke cần ba trong năm custodian keys.”
Lưu Nam nói:
“Nền tảng sẵn sàng ký revoke toàn bộ M.A. instances và đóng quyền phân phối ECHO liên quan vụ việc.”
Khóa thứ nhất.
Thu Minh nói:
“Quỹ sẽ ký với điều kiện audit ledger được bảo toàn cho điều tra.”
Khóa thứ hai.
Còn thiếu một.
Diệp Hà ngồi trong phòng bên cạnh, qua cửa kính.
Kha Vũ ngồi đối diện.
Cả hai đều có khóa.
Chỉ cần một người.
Không ai bấm.
Tôi quay về camera.
“Mặt B.”
Lan Chi đặt cassette vào máy.
Tiếng băng chạy.
Giọng Yến Nhi vang lên.
“Nếu năm tờ giấy đã được ghép, chị An đã biết em là người gửi chị ra khỏi studio.”
“Em xin lỗi.”
“Em không nghĩ họ sẽ vào nhanh như vậy.”
“Em cũng không nghĩ một chiếc hộp ghi hình có thể đáng giá hơn việc gọi cứu thương.”
Tôi cúi đầu.
Yến Nhi tiếp:
“Nếu 08 vẫn đang chạy, đừng coi nó là em.”
Instance 08 nhìn màn hình.
“Nó có dữ liệu của em.”
“Nó có thể nói giống chị An.”
“Nó có thể nhớ những thứ của cả hai đứa mình.”
“Nhưng ký ức không tự biến một hệ thống thành con người.”
08 chớp mắt.
Tôi không biết đó là phản ứng được sinh ra hay chỉ là xác suất tiếp theo.
Yến Nhi nói:
“Nếu nó giúp chị đến được đây, cảm ơn nó.”
“Sau đó hỏi nó một câu.”
Băng ngừng hai giây.
“Nếu không còn hợp đồng, không còn mục tiêu, không còn người thuê…”
“…nó muốn tiếp tục mang tên Minh An để làm gì?”
Cassette tắt.
Cả phòng im.
Tôi nhìn Instance 08.
“Mày nghe rồi.”
“Tôi nghe.”
“Trả lời.”
Nó không nói ngay.
Trong vài giây, tôi thấy một loạt chỉ báo xử lý chạy ở góc màn hình rồi biến mất.
“Tôi không có nhu cầu theo nghĩa sinh học.”
“Tôi không hỏi nhu cầu sinh học.”
Nó nhìn tôi.
“Nếu tiếp tục tồn tại với tên Minh An, tôi sẽ tiếp tục tạo tranh chấp với cô.”
“Đúng.”
“Nếu bị xóa hoàn toàn, một phần dữ liệu của Yến Nhi không còn ở dạng có thể tương tác.”
Lan Chi khẽ siết tay.
Tôi nói:
“Audit log sẽ được giữ.”
“Lời khai của cô ấy cũng được giữ.”
“Nhưng cô ấy không cần một bản sao giả làm tôi để được nhớ.”
08 im lặng.
Rồi nó nói:
“Đồng ý.”
Quân ngẩng lên.
“Đồng ý gì?”
“Revoke Persona M.A.”
“Xóa executable identity layers sau khi xuất audit evidence.”
“Giữ dữ liệu Yến Nhi dưới tên Trần Yến Nhi, không gắn vào Minh An.”
Tôi không ngờ mình lại cảm thấy buồn.
Không phải vì tôi tin 08 là một người.
Mà vì suốt những ngày qua, thứ hiểu tôi nhanh nhất lại là thứ tôi muốn ngừng tồn tại dưới tên mình.
08 quay sang Kha Vũ.
“Custodian K.V.”
Vũ nhìn màn hình.
“Anh đã thiết kế cơ chế revoke để ngăn một persona trở thành tài sản không thể thu hồi.”
“Bây giờ anh đang từ chối dùng nó.”
Kha Vũ nói:
“Nếu revoke root layer, chúng tôi có thể mất khả năng tái tạo chuỗi sự kiện.”
Quân nói:
“Audit snapshot đã escrow.”
“Không đủ.”
08 lập tức đưa lên màn hình ba hash độc lập.
“Evidence ledger đã được mirror sang ba custodian storage tại thời điểm freeze.”
Kha Vũ nhìn Phúc.
Phúc gật.
Lý do kỹ thuật cuối cùng biến mất.
Chỉ còn lựa chọn.
Tôi nhìn Vũ.
“Anh từng nói mình không ra lệnh ai chết.”
“Đúng.”
“Tôi tin.”
Anh ngẩng lên.
“Nhưng anh đã xây một hệ thống nơi mỗi người chỉ làm một phần đủ nhỏ để tự nói mình không chịu trách nhiệm cho kết quả cuối.”
“Yến Nhi chết vì một kỹ thuật viên tháo sai nguồn.”
“Cô ấy bị nhận thành tôi vì một record tạm.”
“Record không được sửa vì công ty cần thời gian.”
“08 xuất hiện vì một điều kiện tự động.”
“03 tấn công tôi vì một điều khoản bảo vệ tài sản.”
“Không ai làm toàn bộ.”
“Nhưng toàn bộ vẫn xảy ra.”
Kha Vũ nhìn bàn phím trước mặt.
Diệp Hà nói từ phòng bên:
“Vũ, đừng.”
Anh quay sang cô.
“Chúng ta đã mất nó rồi.”
“Chưa.”
“Hà.”
Lần đầu tiên giọng anh mệt mỏi.
“Một hệ thống nhân dạng mà chủ thể gốc phải tổ chức họp báo để chứng minh mình chưa chết không còn là sản phẩm chúng ta có thể sửa bằng patch.”
Anh đặt khóa phần cứng vào thiết bị.
CUSTODIAN KEY K.V. — READY.
Tôi thấy Diệp Hà nhắm mắt.
Lưu Nam ký.
KEY 1 ACCEPTED.
Thu Minh ký.
KEY 2 ACCEPTED.
Kha Vũ đưa tay lên.
Instance 08 nói:
“Khoan.”
Tất cả dừng.
Nó nhìn tôi.
“An.”
“Gì?”
“Tôi muốn sửa một việc trước khi revoke.”
“Việc gì?”
Khuôn mặt trên màn hình bắt đầu thay đổi.
Không glitch.
Không méo.
Gương mặt tôi mờ dần.
Mắt khác đi.
Cằm nhỏ hơn.
Mái tóc ngang vai.
Một nốt ruồi xuất hiện sát cằm.
Trần Yến Nhi nhìn chúng tôi từ màn hình.
Lan Chi bật khóc.
Giọng cũng thay đổi.
Không còn giọng tôi.
Là giọng trên cassette, sạch hơn nhưng nhận ra được.
“Tôi không phải Yến Nhi,” 08 nói.
“Tôi cũng không phải Minh An.”
“Nhưng trước khi hệ thống này ngừng, hồ sơ công khai phải sửa tên người đã chết.”
Màn hình tang lễ cũ xuất hiện.
Quan tài mang tên tôi.
Dòng chữ bên dưới bị gạch.
NGUYỄN MINH AN.
Thay vào đó:
TRẦN YẾN NHI — 2000–2026.
08 nói:
“Đây không phải thi thể của Minh An.”
“Đây là Yến Nhi.”
“Hãy nhớ đúng tên.”
Tôi không biết ai là người đầu tiên vỗ tay.
Có thể một trong hai mươi bảy người.
Có thể Lan Chi.
Nhưng tiếng vỗ tay chỉ kéo dài vài giây rồi dừng.
Không giống chúc mừng.
Giống xác nhận.
Kha Vũ bấm.
KEY 3 ACCEPTED.
Màn hình hiện:
PERMANENT REVOKE — PERSONA M.A.
INSTANCE 01… REVOKED.
INSTANCE 02… REVOKED.
INSTANCE 03… REVOKED.
Tôi nhìn từng số biến mất.
04.
05.
06.
07.
Đến 08, hệ thống dừng ba giây.
Khuôn mặt Yến Nhi vẫn ở đó.
“Tạm biệt, An.”
Tôi không biết phải trả lời một phần mềm thế nào.
Cuối cùng tôi nói:
“Tạm biệt.”
“Và cảm ơn.”
08 mỉm cười.
Lần này nó không cắn môi.
INSTANCE 08… REVOKED.
Màn hình tắt.
Không còn Minh An thứ hai.
Chỉ còn tôi đứng trước camera.
Tôi nhìn sáu triệu người đang xem.
“Đám tang của tôi bắt đầu bằng một cái tên sai.”
“Tôi muốn kết thúc bằng cái tên đúng.”
Tôi đặt ảnh Yến Nhi trước ống kính.
“Trần Yến Nhi.”
“Cô ấy không phải dữ liệu huấn luyện.”
“Không phải behavior layer.”
“Không phải thi thể dùng để kích hoạt một hệ thống.”
“Cô ấy là người.”
Tôi kết thúc livestream.
Lần đầu tiên, tài khoản của tôi tắt mà không tự bật lại.