Chương 2: Đừng tin mẹ

10 giờ 06 phút sáng hôm sau, mẹ gọi.

Tôi đang ngồi trong phòng họp, nhưng vừa thấy tên bà hiện lên màn hình, tim tôi lập tức đập nhanh.

Tôi xin ra ngoài.

“Alo, mẹ.”

Giọng bà vẫn như mọi ngày.

“Con ngủ ngon không?”

Tôi đứng im giữa hành lang.

Chính xác từng chữ.

Tôi không trả lời ngay.

“An?”

“Dạ. Con ngủ được.”

“Hôm qua mẹ thấy tin có sự cố thang máy ở công ty con.”

“Con không sao.”

“Mẹ biết.”

Tôi siết điện thoại.

“Sao mẹ biết?”

Đầu dây bên kia im khoảng một giây.

“Con đang nói chuyện với mẹ mà.”

Một câu trả lời hoàn toàn hợp lý.

Nhưng tôi không còn nghe nó theo cách bình thường nữa.

Tin nhắn đêm qua vang trong đầu:

Đừng tin mẹ.

“Mẹ,” tôi hỏi, “23 giờ 57 phút có ý nghĩa gì với mẹ không?”

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có tiếng thở rất nhẹ.

Rồi bà nói:

“Con đang ở đâu?”

Tôi lạnh sống lưng.

“Ở công ty.”

“Tối nay về nhà mẹ ăn cơm.”

“Tại sao?”

“Về đi.”

“Mẹ biết gì về 23:57?”

“An Nhiên.”

Giọng bà thay đổi. Không còn dịu.

“Đừng hỏi qua điện thoại.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi đứng giữa hành lang gần một phút.

Phúc đi tới.

“Mẹ bà gọi đúng 10:06?”

Tôi gật.

Nó thôi cười.

“Tôi bắt đầu thấy chuyện này không vui rồi đó.”

Tối, tôi về căn nhà mẹ đang sống ở ngoại ô.

Bà đã nấu canh chua, cá kho và rau luộc. Toàn món tôi thích.

Không khí giống một bữa cơm bình thường đến mức đáng ngờ.

Mẹ không nhắc chuyện 23:57 cho đến khi tôi đặt điện thoại lên bàn.

“Con nhận được bao nhiêu tin?”

Tôi nhìn bà.

“Mẹ biết thật.”

Bà nhắm mắt.

“Bao nhiêu?”

“Hai đêm.”

“Nội dung?”

Tôi nhớ lời cảnh báo không được kể.

Nhưng chính việc mẹ biết quá nhiều khiến tôi không thể im lặng.

“Tin đầu bảo con đừng đi thang máy B lúc 9:20.”

Mẹ đánh rơi đôi đũa.

“Tin thứ hai?”

“Bảo đừng tin mẹ.”

Bà cười.

Không vui.

“Nó vẫn làm vậy.”

“Nó là ai?”

Mẹ đứng dậy, đi đến tủ sách, lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Bên trong là tấm thẻ nhân viên cũ.

Ảnh cha tôi.

TS. LÊ THÀNH VŨ – DỰ ÁN MORROW.

Cha chết khi tôi mười bảy tuổi.

Tai nạn phòng thí nghiệm.

Đó là tất cả những gì tôi từng được biết.

“Morrow là gì?”

“Một dự án nghiên cứu truyền dữ liệu theo hướng thời gian nghịch.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Mẹ nói lại?”

“Cha con và nhóm của ông ấy tin rằng không cần gửi vật chất về quá khứ. Chỉ cần gửi một lượng thông tin rất nhỏ.”

“Bao nhỏ?”

“Khoảng một trăm sáu mươi byte.”

Tôi nhìn điện thoại.

Một SMS.

Mẹ gật như đọc được suy nghĩ của tôi.

“Đúng. Đủ cho một tin nhắn ngắn.”

Tôi bật cười vì quá vô lý.

“Nếu chuyện đó có thật thì cả thế giới đã biết.”

“Không. Vì họ chưa từng chứng minh được nó hoạt động ổn định.”

“Cha chết vì nó?”

Mẹ không trả lời ngay.

“Ngày xảy ra tai nạn, hệ thống nhận được một gói dữ liệu trước khi nó được gửi.”

“Từ bao lâu?”

“Hai mươi bốn giờ.”

Tôi cảm thấy da tay nổi gai.

“23:57?”

“Đó là thời điểm máy đồng bộ.”

“Tại sao mẹ chưa bao giờ nói?”

“Vì sau vụ cháy, ba người chết. Chính phủ đóng dự án. Mẹ tưởng mọi thứ đã bị phá hủy.”

“Tưởng?”

Mẹ nhìn tôi.

“Ba tháng trước, có người mua lại khu máy chủ cũ.”

“Ai?”

“Công ty Helix.”

Tôi ngồi chết lặng.

Công ty tôi.

“Không thể.”

“Tên pháp nhân là công ty khác. Nhưng công ty mẹ cuối cùng là Helix Holdings.”

“Mẹ điều tra con?”

“Mẹ điều tra nơi con làm việc.”

“Khác gì?”

“Khác.”

Tôi đứng dậy.

“Mẹ còn giấu gì?”

Bà nhìn tôi rất lâu.

“Ngày cha con chết, người cuối cùng nhận được tin nhắn từ hệ thống là mẹ.”

“Nội dung?”

Mẹ không đáp.

“Mẹ.”

“Nó bảo mẹ đừng cứu ông ấy.”

Không khí như biến mất khỏi phòng.

“Và mẹ nghe?”

“Mẹ đến muộn bảy phút.”

“Mẹ để cha chết?”

“Nếu mẹ đến sớm, mẹ cũng chết.”

“Sao mẹ biết?”

“Vì tin nhắn nói đúng vị trí vụ nổ.”

Tôi không biết phải giận hay sợ.

Mẹ nắm tay tôi.

“Nếu hệ thống đang gửi cho con, đừng làm theo tất cả.”

“Tại sao?”

“Vì chúng ta chưa từng biết người gửi thật sự muốn gì.”

23:57 đêm đó, tôi vẫn ở nhà mẹ.

Hai mẹ con ngồi đối diện điện thoại.

Đúng giờ, nó rung.

Mẹ tái mặt.

Tôi mở.

“Cô đã kể cho mẹ.”

“Ở lần trước, vì việc đó cô chết lúc 2:13.”

Tôi nhìn mẹ.

Chuông cửa vang lên.

Đồng hồ trên tường:

02:13.

Không ai trong chúng tôi cử động.

Chuông cửa vang lần thứ hai.

Rồi một giọng đàn ông từ ngoài cửa nói:

“An Nhiên, mở cửa.”

“Tôi là Trần Khải.”

Tôi chưa từng nghe cái tên đó.

Nhưng mẹ tôi thì có.

Bởi ngay khi nghe, bà thì thầm:

“Không thể nào.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...