Chương 11: Tin nhắn cuối cùng từ ngày mai
22:40, mọi thứ đã sẵn sàng.
Cảnh sát phong tỏa B3.
Kỹ thuật viên Helix bị đưa ra khỏi hệ thống.
Toàn bộ dữ liệu Morrow được sao lưu làm chứng cứ rồi tách khỏi mạng.
Mã của N0 được nhập nhưng chưa xác nhận.
Màn hình hỏi:
PERMANENT CORE SHUTDOWN?
ALL CROSS-BRANCH LINKS WILL BE LOST.
Tôi nhìn Khải.
Anh dựa vào bàn, hai tay bỏ túi như thể đây chỉ là một tối làm việc muộn.
Nhưng bàn tay trái của anh đã bắt đầu trong suốt ở đầu ngón.
“Nhanh vậy?” tôi hỏi.
“Trường pha đang yếu.”
“Nếu không tắt—”
“Đừng.”
Tôi ghét cách anh cắt câu.
“Tôi chưa nói xong.”
“Cô định hỏi có cách giữ tôi không.”
“Có không?”
“Có.”
Tôi ngẩng lên.
“Bật Morrow mãi mãi.”
Tôi chửi.
Khải cười.
“Đúng phản ứng của N0.”
“Tôi không phải cô ấy.”
“Tôi biết.”
Đó là lần đầu anh nói câu ấy mà không do dự.
23:12, Dương Minh Tâm được dẫn xuống để xác nhận mã kỹ thuật theo yêu cầu điều tra.
Vừa thấy màn hình shutdown, ông ta thay đổi hẳn.
“Các người không hiểu đang phá gì.”
Phúc nói:
“Một cỗ máy dùng để soi tỷ số ngày mai?”
“Một bước tiến lớn nhất của loài người.”
Tôi hỏi:
“Nếu đáng giá vậy, tại sao ông phải giấu người chết?”
Ông không đáp.
23:31, hệ thống tự khóa bảng điều khiển.
AUTONOMOUS RESTART SEQUENCE.
Chúng tôi nhập mã N0.
Hệ thống chấp nhận.
Nhưng xuất hiện bước cuối:
ANCHOR CONSENT REQUIRED.
Một ghế đồng bộ mở khóa.
Phúc chửi.
“Cha bà đúng là thích drama.”
“Ông ấy thiết kế để không ai tắt tương tác thời gian nếu người chịu tác động chưa xác nhận.”
Khải nói:
“Một cơ chế đạo đức muộn màng.”
Tôi ngồi vào ghế.
Các điện cực chạm thái dương.
23:54.
Màn hình:
CONSENT WINDOW OPENS AT 23:57.
Ba phút.
23:56:30.
Khải bước tới gần nhưng không chạm.
“Tôi có một câu muốn hỏi.”
“Hỏi.”
“Nếu ở một nhánh khác chúng ta từng yêu nhau, cô có thấy mình nợ tôi điều gì không?”
Tôi nhìn anh.
“Không.”
Anh cười.
“Tốt.”
“Còn anh?”
“Tôi nợ cô lời xin lỗi vì mất mấy ngày mới hiểu cô không phải người tôi nhớ.”
“Chấp nhận.”
23:56:55.
Đèn phòng hạ xuống.
56.
57.
58.
59.
23:57:00.
Điện thoại tôi rung.
Tin nhắn cuối từ A.
“Nếu cô tắt, tôi sẽ chết.”
B gửi ngay sau:
“TÔI CŨNG VẬY.”
Tôi nhắm mắt.
Trong trường đồng bộ, N0 xuất hiện trước mặt tôi.
Cô có gương mặt của tôi năm mười bảy tuổi.
N16 đứng xa hơn, tóc ngắn, gương mặt mệt mỏi.
N0 hỏi:
Tại sao cô được sống?
Tôi không có câu trả lời đẹp.
“Không vì tôi tốt hơn.”
Tôi là người đầu tiên.
“Ừ.”
Tôi đã cứu cô.
“Ừ.”
Nếu tôi không gửi tin, cô không tồn tại.
“Ừ.”
Vậy cơ thể đó đáng lẽ là của tôi.
Tôi nhìn cô.
“Không.”
N0 khóc.
Tại sao?
“Vì cứu một người không làm người đó thành tài sản của mình.”
Không gian xung quanh rung lên.
Những ký ức tràn qua.
Mười bảy lần sống.
Mười bảy lần mất.
Tôi cảm thấy nỗi đau của N0.
Không làm nó nhỏ đi.
Nhưng cũng không khiến tôi phải chết thay cô.
“Tôi không xứng đáng sống hơn cô.”
Tôi nói.
“Tôi chỉ đang sống.”
N16 bước tới.
Đủ rồi.
N0 nhìn cô.
Tôi sợ.
N16 đáp:
Tôi cũng vậy.
Tôi đưa tay.
Không phải để N0 nhập vào.
Chỉ để chạm.
Ba bàn tay gặp nhau.
Tôi nhớ một phần họ.
Họ nhớ buổi sáng trời mưa của tôi.
Một ngày không ai biết trước.
N0 cười.
Hóa ra ngày mai có thể chỉ là ngày mai.
“Ừ.”
Tắt đi.
Tôi mở mắt.
Màn hình hỏi:
CONFIRM PERMANENT SHUTDOWN?
Tôi nhấn:
YES.
Ông Tâm hét:
“Không!”
Nhưng đã muộn.
Từng dãy máy chủ tắt.
Phase field giảm.
Khải bắt đầu mờ đi.
Tôi tháo điện cực, chạy tới.
Lần này không sợ chạm.
Tôi nắm tay anh.
Vẫn còn ấm.
“Anh có đau không?”
“Không.”
“Anh chắc?”
“Không. Nhưng nói vậy nghe đẹp.”
Tôi bật cười trong nước mắt.
Khải nhìn tôi.
“Nhiên.”
“Gì?”
“Tôi vui vì ít nhất một cô không cần tôi cứu.”
“Tôi cũng cần người khác.”
“Khác.”
“Ừ.”
00:00:41.
Bàn tay anh gần như trong suốt.
00:00:58.
“Tôi có giữ được ký ức về anh không?”
“Không biết.”
“Cái gì anh cũng không biết.”
“Lần đầu tiên tôi thấy rất dễ chịu khi nói câu đó.”
00:01:03.
Khải biến mất.
Không ánh sáng.
Không tiếng nổ.
Bàn tay tôi khép lại trong không khí.
Morrow tắt hoàn toàn.
Trên màn hình cuối cùng còn một dòng:
NO FUTURE LINK DETECTED.
Điện thoại tôi rung.
Tôi giật mình.
Một SMS.
Người gửi:
LÊ AN NHIÊN.
Nội dung:
“Cảm ơn.”
Thời gian gửi:
23:57 — ngày hôm qua.
Rồi toàn bộ cuộc trò chuyện biến mất.