Chương 9: Điều chưa từng xảy ra

23:56:21.

Phúc vẫn gõ.

Màn hình Morrow hiện:

ANCHOR SIMILARITY: 91.2%

23:56:28.

92.1%.

Tôi nhìn công tắc nguồn.

Nếu tắt, Khải biến mất.

Nếu không tắt, N0 có thể ghi đè lên tôi.

Hai lựa chọn.

Cả hai đều đã xảy ra ở đâu đó.

Đó là điều khiến tôi dừng lại.

“Phúc.”

“Mười giây.”

“Không có.”

“Vậy năm.”

Ông Tâm lao về phía bảng điều khiển.

Khải chặn ông ta.

Nhân viên an ninh còn lại bị Phúc khóa ngoài sau cửa từ.

23:56:42.

93.8%.

Tôi nghe một giọng trong đầu.

Không phải từ điện thoại.

Nhiên.

Tôi quay quanh.

Không ai nói.

Đừng làm khó hơn.

N0.

Ký ức giao thoa đã đủ mạnh để cô ấy chạm đến tôi mà không cần SMS.

“Cô không được lấy tôi.”

Ông Tâm nghe tôi nói một mình và mỉm cười.

“Kết nối đã bắt đầu.”

Tôi không lấy.

N0 nói trong đầu.

Tôi trở về.

“Với cô thì giống nhau.”

Chúng ta là một.

“Nếu vậy, tại sao tôi sợ chết?”

Không có trả lời.

23:56:49.

94.4%.

Phúc hét:

“Tìm thấy rồi!”

Trên laptop nó có hai thanh nguồn riêng.

PHASE FIELD.

NEURAL WRITE ARRAY.

“Morrow đời cũ dùng chung nguồn. Helix tách ra để hiệu chỉnh. Tôi có thể giết bộ ghi mà vẫn giữ trường pha.”

Ông Tâm hét:

“Không! Bộ ghi mất giữa đồng bộ sẽ phá trạng thái!”

“Phá cái nào?” Phúc hỏi. “Của bà này hay bà trong máy?”

23:56:55.

94.9%.

N0 nói:

An Nhiên, đừng.

B nói qua điện thoại:

“LÀM ĐI.”

Tôi nhìn Khải.

“Nếu chỉ tắt neural write, anh còn ở đây?”

“Có thể.”

“Có thể?”

Anh cười.

“Tôi chưa sống tới đoạn này lần nào.”

Đó là câu trả lời tôi cần.

“Phúc.”

“Ừ?”

“Tắt bộ ghi.”

23:56:58.

Nó nhấn Enter.

Toàn bộ đèn phía trái buồng đồng bộ tắt.

Tiếng ù trong đầu tôi biến mất như ai đó đóng một cánh cửa.

Màn hình:

NEURAL WRITE ARRAY: OFFLINE.

PHASE FIELD: ACTIVE.

ANCHOR SIMILARITY: ERROR.

23:57:00.

Không có gì xảy ra.

Tôi vẫn là tôi.

Khải vẫn đứng trước mặt.

Ông Tâm nhìn màn hình như người vừa thấy một định luật vật lý phản bội mình.

“Không thể.”

Phúc nói:

“Tôi thích câu đó. Hai ngày nay nghe nhiều.”

Điện thoại tôi rung.

A:

“…”

Một dấu ba chấm.

Rồi:

“Tôi chưa từng thấy việc này.”

B:

“TÔI CŨNG KHÔNG.”

Tôi bật cười.

Lần đầu tiên tiếng cười không đến từ sợ hãi.

“Vậy là ngày mai chưa ai biết.”

Khải nhìn tôi.

“Cô vừa tạo nhánh mới.”

Trên màn hình hệ thống, cây nhánh tự cập nhật.

N17 tách ra một đường chưa có dữ liệu.

N18.

Nhưng niềm vui chỉ kéo dài mười bảy giây.

Còi đỏ vang lên.

AUTONOMOUS RESTART SCHEDULED.

T-24:00:00.

Ông Tâm ngừng chống cự.

“Ngày mai nó sẽ khởi động toàn bộ.”

Tôi nhìn ông ta.

“Hủy.”

“Không được.”

“Ông xây nó.”

“Hệ thống khẩn cấp do chính Vũ thiết kế. Một khi phát hiện đồng bộ bị cắt, nó thử lại sau hai mươi bốn giờ bằng nguồn độc lập.”

“Mã tắt?”

“Chỉ trưởng dự án có.”

“Cha tôi.”

“Và bản sao neural của N0.”

Ông Tâm mỉm cười nhạt.

“Muốn phá Morrow, cô phải hỏi chính người đang cố lấy cơ thể cô.”

Cảnh sát đến sau cuộc gọi tự động mẹ gửi.

Ông Tâm và nhân viên an ninh bị giữ vì vụ thiết bị tại nhà mẹ cùng hàng loạt truy cập trái phép. Nhưng Morrow không thể đơn giản bị cảnh sát rút điện. Khối nguồn độc lập nằm sau lớp khóa vật lý mà phá sai trình tự có thể kích hoạt trường ngay lập tức.

Chúng tôi chỉ có hai mươi bốn giờ.

02:30, khi về căn hộ, tôi phát hiện điện thoại có một tin nhắn mới.

A.

“Cô muốn mã tắt.”

Tôi trả lời:

“Đúng.”

“Tôi muốn một thứ đổi lại.”

“Cơ thể tôi?”

Ba dấu chấm.

“Một ký ức.”

“Ký ức gì?”

“Cho tôi nhớ cảm giác được sống thêm một ngày mà không biết ngày mai xảy ra gì.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...