Chương 6: Hai tương lai cùng nói thật

Tôi đặt tên cho hai người gửi là A và B.

A là giọng tin nhắn đã xuất hiện từ đêm đầu tiên. Bình tĩnh. Ngắn gọn. Luôn biết chuyện gì sẽ xảy ra.

B là người mới. Viết chữ hoa. Câu chữ gấp gáp như đang chạy khỏi thứ gì đó.

23:58, A nhắn:

“06:08 sáng mai, đừng đưa mẹ ra khỏi nhà.”

23:58:11, B nhắn:

“06:08 NHÀ MẸ SẼ NỔ. ĐƯA BÀ ẤY ĐI NGAY.”

Tôi nhìn hai câu trái ngược.

Nếu một người nói thật, người kia đang cố giết mẹ tôi.

Hoặc cả hai đều nói thật.

Khải từng nói mỗi tin nhắn đến từ một nhánh khác nhau.

Điều xảy ra ở nhánh A chưa chắc giống nhánh B.

Tôi gọi Phúc.

“Mày thức không?”

“Từ lúc bà có tin nhắn ma, tôi không còn khái niệm ngủ ngon.”

Tôi gửi ảnh.

Nó gọi video ngay.

“Đừng chọn A hay B.”

“Vậy chọn gì?”

“Tìm dữ liệu hiện tại.”

Đó là lý do tôi vẫn giữ Phúc bên cạnh.

Khi thế giới bắt đầu nói chuyện bằng nghịch lý thời gian, nó vẫn nghĩ như một kỹ sư.

00:20, chúng tôi kiểm tra camera quanh nhà mẹ.

01:03, Phúc phát hiện một xe tải dịch vụ đỗ cách đó hai con phố từ chiều nhưng biển số không thuộc đơn vị điện lực nào.

02:11, một tài khoản quản trị lạ truy cập bộ điều khiển điện thông minh của căn nhà.

02:26, hệ thống gas báo một lần tụt áp rất nhỏ rồi trở lại bình thường.

Tôi không cần tin tương lai nữa.

Có người đang chuẩn bị thứ gì đó ở hiện tại.

03:00, tôi đưa mẹ rời nhà.

Nhưng không đến khách sạn.

Tôi nhờ cảnh sát từng xử lý vụ cha xuất hiện hỗ trợ âm thầm sau khi đưa log truy cập.

Họ cắt gas, ngắt điện và kiểm tra tầng hầm.

05:42, đội kỹ thuật tìm thấy một thiết bị kích nổ nhỏ nối vào đường gas sau tủ nước nóng.

06:08, nó nhận tín hiệu.

Không có vụ nổ vì đường gas đã bị khóa.

Tôi nhìn đồng hồ.

A nói đừng đưa mẹ ra khỏi nhà.

Nếu tôi nghe A, bà có thể vẫn sống vì cảnh sát đã vô hiệu hóa bom.

B nói đưa mẹ đi.

Nếu tôi nghe B mà không kiểm tra, căn nhà sẽ nổ nhưng bà cũng sống.

Cả hai lời cảnh báo đều có thể dẫn tới kết quả “mẹ sống”.

Nhưng theo những cách khác nhau.

“Không có ai nói dối,” tôi nói.

Khải đứng bên kia phòng khách tạm chúng tôi thuê.

“Đúng.”

“Họ chỉ kể lại những gì xảy ra với họ.”

“Đúng.”

“Vậy gọi chúng là dự đoán là sai.”

Khải gật.

“Chúng là ký ức gửi ngược.”

Tôi cảm thấy một thứ trong đầu mình thay đổi.

Ba ngày đầu, tôi đã coi tương lai như một cuốn đáp án.

Nhưng tương lai không phải đáp án.

Nó chỉ là bài làm của một người khác.

Phúc đi vào, đặt laptop lên bàn.

“Có thứ này hay hơn.”

Nó đã lần theo tài khoản quản trị truy cập nhà mẹ.

Tuyến VPN cuối cùng dẫn đến một subnet nội bộ của Helix Research.

“Công ty tao?”

“Không phải văn phòng bảo hiểm. Khu R&D ở tầng hầm Helix Tower.”

Tôi nhớ Helix mua lại khu máy chủ Morrow.

“Có người trong Helix cố giết mẹ?”

“Hoặc phá căn nhà.”

Mẹ bỗng nói:

“Họ tìm ổ cứng.”

Tôi quay sang.

“Ổ nào?”

Bà nhìn tôi đầy áy náy.

“Một bản sao Morrow cha con gửi mẹ giữ.”

“Mẹ còn giấu nữa?”

“Mẹ định hủy từ lâu.”

“Nhưng chưa hủy.”

“Không.”

Ổ cứng nằm trong hộc giả dưới nền kho.

Cảnh sát lấy ra trước khi rời nhà.

Phúc sao chép image rồi mở trong máy offline.

Bên trong có một thư mục tên:

SUBJECT_A.N.

Hồ sơ của tôi.

Nhưng ngày tạo không phải mười hai năm trước.

Là ba tháng trước.

Người cập nhật cuối:

DR. DƯƠNG MINH TÂM – HELIX TEMPORAL SYSTEMS.

Mẹ thở hắt.

“Ông ta còn sống.”

“Ai?”

“Phó trưởng dự án Morrow. Người duy nhất ngoài cha con hiểu toàn bộ hệ thống.”

Tôi tìm tên.

Không có hồ sơ công khai về Helix Temporal Systems.

Nhưng trong ổ cứng có email nội bộ.

Subject A.N. đã được tuyển vào vị trí phù hợp. Thói quen di chuyển ổn định. Thiết bị cá nhân đồng bộ với mạng Helix trung bình 9,4 giờ/ngày.

Tôi đọc lại.

“Tôi không tình cờ được tuyển.”

Phúc lắc đầu.

“Không.”

“Họ theo dõi tôi bao lâu?”

“Ít nhất ba tháng trước khi bà vào công ty.”

Một file khác ghi:

Mục tiêu: tái kích hoạt Anchor N17 lúc 23:57 ngày thứ bảy.

Ngày thứ bảy.

Khải từng hỏi tôi có biết chuyện gì xảy ra đêm thứ bảy không.

Tôi nhìn lịch.

Chúng tôi đang ở ngày thứ năm.

Còn hai đêm.

23:57 tối đó, A nhắn:

“Helix sẽ bảo cô rằng tôi muốn cướp cơ thể cô.”

“Họ nói đúng một nửa.”

Tôi nuốt khan.

B nhắn sau đó:

“N17, NẾU CÔ MUỐN BIẾT NỬA CÒN LẠI, HỎI KHẢI ANH ẤY ĐÃ LÀM GÌ VỚI N16.”

Tôi ngẩng lên nhìn Khải.

Anh đọc tin nhắn trên màn hình.

Mặt anh thay đổi.

“N16 là ai?” tôi hỏi.

Khải không đáp.

“Là người đang nhắn chữ hoa, đúng không?”

Anh nhắm mắt.

“Đúng.”

“Anh đã làm gì cô ấy?”

Khải nói rất nhỏ:

“Tôi là người tắt máy khi cô ấy vẫn còn ở trong đó.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...