Chương 8: Phòng thí nghiệm dưới tầng hầm

Helix Tower có ba mươi hai tầng phía trên mặt đất.

Trên hồ sơ chỉ có hai tầng hầm.

Nhưng thẻ cũ của Morrow mở được một cánh cửa sau phòng máy B2.

Bên kia là cầu thang đi xuống.

Bậc cuối cùng ghi:

B3 – TEMPORAL SYSTEMS.

“Công ty bảo hiểm dữ dằn thật,” Phúc lẩm bẩm.

Tôi không cười.

22:41.

Chúng tôi có hơn một giờ trước thời điểm đồng bộ.

Mẹ ở lại trên xe cùng bản sao dữ liệu gửi cho luật sư. Nếu ba người chúng tôi mất liên lạc quá mười phút, bà sẽ chuyển mọi thứ cho báo chí và cảnh sát.

Khải đi trước.

Ở tầng B3, anh hiện rõ trên camera an ninh hơn hôm trước.

Nhánh đang hội tụ.

Điều đó không khiến tôi yên tâm.

Phòng chính rộng như một trung tâm dữ liệu nhỏ.

Ở giữa là một khối kim loại hình vòng cung cao gần ba mét.

Mười hai năm trước tôi chưa từng nhớ nó.

Bây giờ vừa nhìn đã biết tên từng bộ phận.

Buồng đồng bộ.

Trường khóa pha.

Máy ghi trạng thái.

Ký ức N0 đang tràn vào tôi nhanh hơn.

“Đừng nhìn lâu,” Khải nói.

“Tôi biết.”

“Cô không cần chứng minh.”

“Tôi nói tôi biết.”

Một tiếng vỗ tay vang lên.

“Thật ấn tượng.”

Một người đàn ông khoảng sáu mươi bước ra sau dãy máy chủ.

Tóc bạc, kính mảnh.

Mẹ đã cho tôi xem ảnh.

Dương Minh Tâm.

Phó trưởng dự án Morrow.

Ông ta nhìn Khải rồi nhìn tôi.

“Hai người đứng cạnh nhau thế này làm tôi nhớ phòng lab cũ.”

Khải nói:

“Ông không nên khởi động nó.”

“Cậu nói câu đó ở N16 rồi.”

Tôi lạnh sống lưng.

“Ông nhớ N16?”

“Không đầy đủ. Chúng tôi nhận telemetry từ nhiều nhánh.”

“Helix biết?”

“Helix trả tiền. Tôi biết.”

“Ông tuyển tôi vào đây.”

“Tôi đưa cô về gần Anchor.”

“Tại sao?”

Ông Tâm nhìn Morrow như nhìn một tác phẩm nghệ thuật.

“Cô biết giá trị của một tín hiệu đáng tin cậy từ hai mươi bốn giờ sau không?”

Phúc nói:

“Cá cược, chứng khoán, bảo hiểm, logistics…”

“Tất cả.”

Ông Tâm mỉm cười.

“Morrow không cần đưa người về quá khứ. Một trăm sáu mươi byte là đủ thay đổi nền kinh tế.”

Tôi hỏi:

“Thang máy?”

“Chúng tôi không phá thang máy. Một nhánh cho biết nó sẽ hỏng. Cô tránh được.”

“Quả bom ở nhà mẹ tôi?”

Nụ cười biến mất.

“Một biện pháp buộc di chuyển Anchor.”

Phúc chửi.

Tôi hỏi:

“Cha tôi xuất hiện thì sao?”

“Không phải chúng tôi tạo ra. Hội tụ đã đủ cao để các vọng ảnh đi qua.”

“Ông biết ông ấy sẽ chết?”

“Một phiên bản đã chết từ lâu.”

“Ông nói giống N0.”

“Vì N0 hiểu điều cô chưa chịu hiểu.”

Ông Tâm bước tới bảng điều khiển.

“Không có mười bảy An Nhiên. Chỉ có một cấu trúc thông tin bị tách thành nhiều trạng thái.”

“Tôi thấy đau. Tôi có ký ức. Tôi có lựa chọn.”

“Các bản sao phần mềm cũng có trạng thái riêng.”

“Vậy ông có cho phép bản sao giết bản đang chạy không?”

Ông ta không trả lời.

23:10.

Trên màn hình hiện:

ANCHOR SIMILARITY: 86.4%

“Đến 95%,” ông Tâm nói, “N0 có thể phục hồi gần hoàn chỉnh.”

“Và tôi?”

“Dữ liệu của cô không mất. Nó hợp nhất.”

“N16 gọi đó là bị khóa trong chính cơ thể mình.”

Lần đầu tiên ông Tâm tỏ vẻ khó chịu.

“N16 là một lần triển khai thất bại.”

Khải lao tới.

Hai nhân viên an ninh xuất hiện.

Mọi thứ diễn ra rất nhanh.

Phúc ném bộ phát nhiễu vào tủ mạng.

Đèn đỏ bật khắp phòng.

Khải vật một người xuống.

Tôi chạy về bảng nguồn.

Ông Tâm chụp tay tôi.

“Nếu cô tắt bây giờ, hàng chục nhánh đang giao thoa sẽ mất cầu nối.”

“Tốt.”

“Trong đó có Khải.”

Tôi khựng lại.

Ông ta nói nhỏ:

“Cậu ấy chỉ còn tồn tại vì Morrow mở.”

Tôi nhìn Khải.

Anh biết.

Tất nhiên anh biết.

“Anh không nói.”

“Cô sẽ không tắt nếu biết.”

“Đừng quyết định thay tôi!”

Khải cười buồn.

“Thói quen xấu của tất cả phiên bản chúng ta.”

23:54.

Morrow bắt đầu tự khởi động.

Không ai chạm vào.

Màn hình hiện:

REMOTE HANDSHAKE ACCEPTED – SOURCE N0.

Điện thoại tôi rung dù chưa đến 23:57.

A:

“Đừng tắt.”

B:

“TẮT NGAY.”

A:

“Nếu cô tắt, Khải biến mất.”

B:

“NẾU CÔ KHÔNG TẮT, CÔ BIẾN MẤT.”

Tôi đứng giữa hai lựa chọn.

Rồi nhìn Phúc.

“Có lựa chọn thứ ba không?”

Nó đang gõ như điên trên laptop.

“Cho tôi ba phút.”

Đồng hồ nhảy:

23:56:00.

Chúng tôi chỉ còn một phút.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...